Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2025

Khi lòng đã đủ an nhiên!

Có bao giờ bạn rơi vào một khoảng không chao đảo bởi những điều phức tạp, nó làm bạn muộn phiền và căng thẳng, nó như một mớ lùng nhùng, nhìn đâu cũng thấy rối rắm, cũng thấy bất an, bao nhiêu thứ đổ vào bạn cùng một lúc, khiến bạn trở nên mệt mỏi thậm chí mất phương hướng. Lúc đó bạn sẽ làm gì? Sợ hãi và run rẩy, hụt hẫng và lo âu? Bạn bắt đầu tìm cách phản ứng với những thứ khó chịu này, phải đẩy nó đi càng xa càng tốt, nhưng rồi nó vẫn lỳ lợm và cố chấp, nó vẫn ở đó như thách thức bạn. Khi phải đối diện với những điều đối nghịch và khó chịu, càng cố gắng vùng vẫy thoát ra, chúng ta lại càng cảm thấy bất lực và bế tắc, thay vì tiếp tục cuống cuồng trong mớ rối ren, bạn hãy dành chút ít thời gian ngồi xuống, hít thở thật sâu, đừng cố xô đẩy những kẻ khổng lồ gàn dở, hãy cứ để nó ở yên đó, điều bạn cần làm chỉ là giữ tĩnh lặng cho mình. Và sau đó, bạn hãy đặt ra cho mình câu hỏi: “điều gì cần thiết và quan trọng nhất với bạn lúc này?” Có phải bạn đang có sức khỏe? Vì nếu không có sức k...

Về!

  Vỡ toang ra những con đường Người trôi ngụp lặn tang thương muôn bề Đền đài hoa lệ thảm thê Những lời tang tóc mang về nỗi đau Bao người đào bới tìm nhau Chỉ mong một tiếng động nào để tin Tin người thân vẫn yên bình Tin rằng Cha Mẹ, con mình vẹn nguyên Nhưng ngàn suối lệ triền miên Vùi chôn dưới lớp đất miền thẳm sâu Bóng chiều qua những mái đầu Tiếng người than khóc nẻo đâu vọng về Những con đường phố ủ ê Bao ngày nhộn nhịp, bộn bề đã tan Mái Chùa mang những niềm an Chiều nay vắng lặng đạo tràng, tiếng kinh Ngoài kia binh biến tử sinh Người trong nội chiến hư vinh, rã rời Chất chồng huyễn mộng trầm khơi Đắm tham, được mất, một đời nghiệt oan Lặn trong đại cuộc thế gian Yên vui mấy bận hóa ngàn khổ đau Nguyện xin một ánh nhiệm mầu Xóa đi tang tóc, nông sâu, nổi chìm Bớt đi sân hận triền miên Bỏ đi một gánh nỗi niềm vọng mê Trầm luân sáu nẻo vọng về Nghìn năm sóng cuộn, sơn khê bạc đầu Mấy mùa biển hóa nương dâu Người trôi giữa những ưu sầu loạn ly Lặng yên gieo niệm tư nghì Nguy...