Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Bài viết mới nhất

Lặng giữa vô thường

Gió rơi xuống cội thường xuân Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi Thương người kiếp mộng dần trôi Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau --- Tuệ tri giữa chốn thinh không Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai! Huyền cầm cất điệu trần ai Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền --- Rót buồn những hạt chiều rơi Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen Bỏ lời sáo lộng chê khen Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về ! --- Lá xanh thay những lá vàng Người mang những mối tơ oan trả người Rót vào thuận - nghịch, đầy - vơi Vỡ ra thăm thẳm một đời lặng đau --- Người về rải hạt từ bi Lắng nghe hạnh phúc thầm thì sớm mai Mê lầm dứt nghiệp, thoát thai Bỏ đi vướng bận hình hài tử sinh --- Nhành hoa nở giữa đêm Xuân Nghìn năm gió lạnh ủ mình khói sương Nụ trầm ấm giọt quỳnh hương Tàn tro mấy mảnh vô thường sắc không! --- Thương thay chiếc lá đã rơi ! Còn xanh nhưng đã lìa đời phiêu linh Về nương đất lạnh một mình Tựa như thân phận ba sinh kiếp...
Các bài đăng gần đây

Bình yên bên Phật!

Ảnh minh họa. Nguồn internet Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm . Mùa của những b ình y ên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người, vun vén những giấc mơ còn bỏ ngỏ! Con khẽ với tay nắm lấy nhành lá khô đang mọc những chồi non, trở mình tỉnh giấc sau một năm dài ẩn mình trong sương, gió. Người cũng đưa tay đón chút nắng cuối ngày, vẽ lên đó những mong ước lặng thầm, giữa một chiều trầm mặc! Người và con về nơi Cổ tự, nghe mùa cũ ẩn vào xác lá, nghe an nhiên trong từng nén hương trầm! Đã bao lần con cùng người đi qua những tổn thương, giữa xuôi ngược đường trần . T ừ trong những nỗi đau đã chín, người hứa   rằng dẫu cuộc đời rách nát, người vẫn không để niềm tin mình vụn vỡ, con hiểu rằng, niềm tin đó là ánh sáng dẫn người và con đi qua đêm tối vô minh. Vết thương nào cũng có những niềm đau và bình yên nào cũng được chữa lành từ sinh khởi, nó không thốt ra bằng sự trối trăn g của một tâm hồn đầy rẫy oán than mà ...

Lặng nghe những bình yên!

Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Ảnh minh họa. Nguồn internet Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ. Cuộc sống vốn không êm dịu như một bản nhạc giao hưởng hàn lâm, ngược lại, có lúc nó gào thét bằng những thứ âm thanh hỗn loạn của một tâm hồn xáo ...

Bạo lực ngôn từ và lòng từ bi trong thời đại số

Trong xã hội ngày nay, khi lời nói dễ dàng trở thành vũ khí sát thương, nó có thể đến từ nguyên nhân : “đề cao cái tôi cá nhân”, “thích phán xét và công kích”, xem sự trừng phạt người khác là tiêu chí để nâng cao đạo đức bản thân , hạ bệ những quan điểm trái chiều. Bạo lực ngôn từ cho thấy sự bất lực của nhận thức kh i ngôn ngữ lý luận bị vô hiệu hóa bằng những ngôn từ trấn áp thô thiển . Ảnh minh họa. Nguồn internet Tâm lý đám đông, lý trí hay sự hiếu kỳ? Người ta có câu “Khi bạn nhận ra mình đang đi theo đám đông, hãy dừng lại và suy nghĩ”. Từ một nghiên cứu cho rằng : Ả nh hưởng xã hội (social influence) sẽ tạo ra sự hội tụ và làm hạn chế tính đa dạng về quan điểm, từ đó “tính bầy đàn” (herding) sẽ làm suy giảm trí tuệ đám đông. Tâm lý đám đông (Tâm lý học đám đông, Tâm lý bầy đàn) là sự nghiên cứu về tâm lý và hành vi cư xử của một người bình thường trong những hoạt động mang tính tập thể . Người ta thấy rằng đám đông thường mang tính bộc phát, nhất thời...

Tranh luận trên tinh thần Chính ngữ

Một buổi sáng thức dậy, khi mở chiếc điện thoại hay máy tính để bắt đầu tiếp nhận thông tin, chúng ta thường bắt gặp không ít những bài viết có những nội dung gây tranh luận, từ những bài viết chuyên ngành cho đến những câu chuyện trên mạng xã hội. Có những đề tài dừng lại trong một bài viết, kéo dài vài ngày, nhưng cũng có những vấn đề kéo dài nhiều tháng, nhiều năm, gây ra những cuộc tranh luận miên diễn, đôi lúc xáo trộn đời sống xã hội. Ảnh minh họa Trước những nội dung cần chú ý, việc theo dõi những bình luận bạn đọc cũng được xem là việc cần thiết, đó là cách để chúng ta chiêm nghiệm sự việc và giúp chúng ta có được góc nhìn đa chiều để nắm bắt tâm lý hoặc ý nghĩ một người, một nhóm người. Tuy nhiên, thảo luận thậm chí tranh luận, nếu không tương quan và tìm được điểm chung, nếu thiếu sự thấu cảm và lý trí, có khi dẫn đến tranh cãi và để lại nhiều bực dọc, nhưng rõ ràng, đó không phải là mục tiêu chúng ta hướng đến. Như chúng ta vẫn thấy, khi một nội dung nào đó được đưa ra, ai c...

Vô ưu - Thơ Võ Đào Phương Trâm

Ảnh minh họa. Vô ưu Dửng dưng một chút để lòng an Thế sự đua tranh chẳng lạm bàn Ngoài kia dâu bể đầy giả tạm Lẳng lặng nơi này, không tính toan   Chớ mất thời gian để tỏ minh Người thương hay ghét cũng làm thinh Đường ta, ta bước dù sỏi đá Chẳng bận lòng chi, rõ bóng-hình.   Nước mắt rơi trên một bờ vai Hay là thinh lặng, cũng như ai Đắng cay một chút rồi tan biến Giữ lại làm chi, để buồn hoài.   Lặng im một chút để bình yên! Đến cõi nhân sinh đã hữu duyên Rời đi cũng thế, tàn hơi cuối Đừng nắm làm chi những ưu phiền   Lạc cảnh trần gian nhiều cuộc mộng Quẩn quanh một chút để rong chơi Buồn vui, hạnh phúc rồi đau khổ Như những tàn phai, gửi gió Trời   Đời ai cũng có những vết thương Cố chấp, hờn ghen, cũng vô thường Hãy để lòng ta là trẻ nhỏ Trong trẻo, an lành tỏa ngát hương!   Võ Đào Phương Trâm

Nỗi buồn hóa chân mây

Nói đến nỗi buồn, dường như ai cũng đã từng trải qua trong đời sống của mình. Những nỗi buồn đến và đi, nhiều không thể đếm hết, có những nỗi buồn vì lý do rõ rệt, có những nỗi buồn không tên, có những nỗi buồn lớn lao nhưng cũng có những nỗi buồn nhẹ như gió thoảng. Để có thể đối diện với cuộc sống không thiếu nỗi buồn này, đôi khi chúng ta phải tập làm quen và quán niệm được nó, thậm chí chấp nhận nỗi buồn như một người bạn đồng hành. Ảnh minh họa. Không ai sống trên đời mà không có nỗi buồn, khi bạn nhìn thấy một hoàn cảnh đáng thương, khi thấy một người bị ức hiếp, một câu chuyện không công bằng, một con vật bị thương; khi bạn bị cấp trên phàn nàn, la mắng, khi người thân gặp những điều nguy khó, khi chuyện tình cảm không tốt đẹp, việc làm không suôn sẻ… hàng trăm hàng nghìn lý do hình thành nỗi buồn trong lòng chúng ta, nó có thể tan nhanh hay chiếm ngự một thời gian dài, đôi khi tùy vào mức độ sự việc hoặc tùy vào cách ta nuôi dưỡng và cảm nhận. Con người là một thực thể sinh h...