Gió rơi xuống cội thường xuân Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi Thương người kiếp mộng dần trôi Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau --- Tuệ tri giữa chốn thinh không Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai! Huyền cầm cất điệu trần ai Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền --- Rót buồn những hạt chiều rơi Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen Bỏ lời sáo lộng chê khen Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về ! --- Lá xanh thay những lá vàng Người mang những mối tơ oan trả người Rót vào thuận - nghịch, đầy - vơi Vỡ ra thăm thẳm một đời lặng đau --- Người về rải hạt từ bi Lắng nghe hạnh phúc thầm thì sớm mai Mê lầm dứt nghiệp, thoát thai Bỏ đi vướng bận hình hài tử sinh --- Nhành hoa nở giữa đêm Xuân Nghìn năm gió lạnh ủ mình khói sương Nụ trầm ấm giọt quỳnh hương Tàn tro mấy mảnh vô thường sắc không! --- Thương thay chiếc lá đã rơi ! Còn xanh nhưng đã lìa đời phiêu linh Về nương đất lạnh một mình Tựa như thân phận ba sinh kiếp...
Ảnh minh họa. Nguồn internet Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm . Mùa của những b ình y ên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người, vun vén những giấc mơ còn bỏ ngỏ! Con khẽ với tay nắm lấy nhành lá khô đang mọc những chồi non, trở mình tỉnh giấc sau một năm dài ẩn mình trong sương, gió. Người cũng đưa tay đón chút nắng cuối ngày, vẽ lên đó những mong ước lặng thầm, giữa một chiều trầm mặc! Người và con về nơi Cổ tự, nghe mùa cũ ẩn vào xác lá, nghe an nhiên trong từng nén hương trầm! Đã bao lần con cùng người đi qua những tổn thương, giữa xuôi ngược đường trần . T ừ trong những nỗi đau đã chín, người hứa rằng dẫu cuộc đời rách nát, người vẫn không để niềm tin mình vụn vỡ, con hiểu rằng, niềm tin đó là ánh sáng dẫn người và con đi qua đêm tối vô minh. Vết thương nào cũng có những niềm đau và bình yên nào cũng được chữa lành từ sinh khởi, nó không thốt ra bằng sự trối trăn g của một tâm hồn đầy rẫy oán than mà ...