Khi ánh nắng sớm mang
theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm
trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một
quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn
vẹn cho mình trong từng giây phút.
![]() |
| Ảnh minh họa. Nguồn internet |
Đã bao giờ bạn cảm
ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày
ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ!
Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những
cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh
nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận
ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận
hờn vô cớ.
Cuộc sống vốn không êm dịu
như một bản nhạc giao hưởng hàn lâm, ngược lại, có lúc nó gào thét bằng những
thứ âm thanh hỗn loạn của một tâm hồn xáo động, nó đẩy chúng
ta như những con sóng bạc đầu, sẵn sàng đánh sập những ước mơ, hoài
bão mà bạn xây trên cát biển, nhưng mỗi lần như vậy, nó sẽ cho bạn những kinh
nghiệm và giúp bạn vững chãi, để bạn hiểu rằng, sẽ không có điều
gì chắc chắn, trừ khi bạn trang bị cho mình đủ dũng cảm để đương
đầu.
Bạn sẽ có thật nhiều những
người thầy nhưng không phải ai cũng là người mang lại cho bạn điều tốt đẹp,
mà ngay cả điều tồi tệ nhất, bởi bạn cần học cách để bước đi
trên con đường không phải chỉ có hoa hồng, chỉ có những lời êm dịu
hay những lời đồng cảm. Đôi khi, người thầy dạy bạn sẽ là những trở ngại, những dối
trá, những bất công, là hằng trăm điều xấu ác, để bạn biết cảm giác của đau
khổ, của thất vọng, của đắng cay, có hiểu những cảm giác nghịch
duyên, bạn mới hiểu nhân sinh trọn vẹn.
Sẽ không ai nói rằng chúng
ta có thể trưởng thành khi chỉ đi trên con đường bằng
phẳng. Bạn cần đi qua những ngày nắng, ướt sũng trong những ngày mưa
để biết chống chọi với thời tiết khắc nghiệt; phải trang bị cho mình
một chiếc giày cứng cáp để đi trên đá sỏi. Muốn đi một đoạn đường dài, bạn cần
gạn bỏ những thứ nặng nề ra khỏi chiếc ba lô, để một hành trang gọn nhẹ, mang
theo một tâm hồn tĩnh lặng, giữ lại trí tuệ-từ bi. Có như thế, con
đường mình đi mới nhẹ nhàng, thoải mái.
Có những điều
trong cuộc đời, bạn phải trả giá bằng cả niềm tin, là khi bạn chạm
đáy khổ đau, tận cùng thất vọng, nhưng đó cũng là lúc để bạn trả lời “mình
gục ngã hay mình sẽ vượt qua”. Không ai có thể lấy đi niềm tin, sự nỗ
lực và ý chí của bạn ngoài chính bản thân bạn, không
ai có thể hạ gục bạn nếu bạn vẫn bình thản rũ lớp bụi mù, đứng lên và đi tiếp.
Có những điều bạn không thể giải
thích hay đáp trả, mà câu trả lời tốt nhất là hãy cứ để thời
gian. Mọi tốt-xấu, thật-giả trong cõi đời này, suy cho cùng cũng chỉ là một
“đáp án”, được phơi bày theo vòng tròn nhân quả.
Có những cuộc hành
trình, chúng ta không phải để đi đến đích mà là để trải nghiệm. Ở đó,
mỗi một ngã rẽ, mỗi một viên đá sỏi dưới chân, những hố sâu hay vết cắt…đều là
những bài học để sinh tồn, và nơi đó, ta sẽ có được cho mình sự tỉnh
thức, cẩn trọng trong mỗi bước đi, biết gọt giũa từng cảm
xúc cho bình yên thực tại.
Cuộc đời không phải
là trang giấy nháp, có thể xé đi viết lại cho hoàn chỉnh tròn đầy, cũng không phải bức
tranh chỉ vẽ lên đó những điều đẹp đẽ. Cuộc đời như một quyển nhật
ký đầy sương gió mà người ta chỉ có thể viết lên từ những điều rất thật, của cay
đắng, tổn thương, của khờ dại, trưởng thành. Để mỗi ngày trôi
qua, ta biết cách vun vén trái tim không thêm nhiều vết xước, biết chữa lành bằng
những thiện hiền để thôi bị nhàu nát trong lỗi lầm, tục lụy.
Buồn đau là một trạng
thái mà ta có thể xoay chuyển nó bằng hành động, để cứu rỗi bằng sự dịu
dàng và soi rọi bằng ánh sáng chân tâm. Như một sớm mai, ta có thể
đón bình minh nơi góc phố, với một chén trà ấm, một quyển sách hay, đồng cảm với
phận người kham khổ; là ngồi yên, nghe một thời Kinh trong tiếng
chuông chiều tĩnh lặng. Bỗng chốc những bất an đã từng xô đẩy đời
mình, chợt dừng lại, như mặt biển không còn tiếng sóng.
Khi lòng người từng neo đậu
giữa những chênh vênh, một lúc nào đó bỗng nhận ra vực sâu không phải
là kết thúc mà đó là điểm khởi đầu để ai đó quay lại một thế giới
ở phía sau lưng. Khi ta có thể tử tế với chính mình, ta cũng sẽ biết tử tế với
người, và biết cách làm lành những vết thương ngày cũ.
Ở tận cùng đá núi, những
loài cây cũng có thể mọc lên, nở hoa rực rỡ, khi những loài mảnh dẻ có
thể vươn mình để sống giữa môi trường khắc nghiệt, thì tại sao con người chúng
ta lại có thể mất đi khả năng tồn tại chỉ vì chút biến động,
vô tình.
Những thăng trầm rạn
vỡ như tấm gương phản chiếu sự hiền hòa hay giận dữ, sự
mưu tính-vô tư, giữa bất an hay tĩnh lặng. Suy cho cùng, người thông
minh thường nặng về toan tính, tự chuốc cái mệt cái khổ cho mình; người trí
tuệ biết buông bỏ đúng thời, biết nhìn vào đại cuộc, biết
chọn cách bình an.
Khi càng lớn, trái
tim con người càng mở ra nhiều thành vách, chứa đựng trong
đó muôn vàn nỗi tham hận ngục tù để rồi vật
vã trong đau thương tiếc nuối. Những vọng ngữ ồn ã từ một
đời sống chìm nổi, sáo lộng hơn thua, đẩy người ta đi trên những dòng sông
mê mù, ảo tưởng. Những bức bối giữa thành trụ-hợp tan đã hoại diệt con
người trong danh lợi hão huyền.
Để rồi một ngày, những ái
nộ đau thương bật lên từng gốc rễ, ta chỉ mong ngồi lại nơi mái hiên
xưa, nghe im lặng giữa màu huyền nhiệm, là ngôn ngữ tự tại của tâm
hồn khi vắng mặt những lời kháng cự ồn ào. Bình thản
đón vô thường trong từng nhành hoa rụng.
Có những ngày, ta chợt nhận
ra sự chân thành của một người nhẹ như gió thoảng, chẳng để lại
vết tích của hàm ơn, chỉ là để phủi bớt những lớp bụi trần ố hoen
trên vai ai đó, rồi rời đi giữa thinh lặng hư không.
Sóng gió, vỡ
tan hay những mùa giông bão, chiếc thuyền thân mạng lặn ngụp giữa
trùng khơi, tròng trành nơi biển bờ sinh tử, buồn một chút hay bị
đối xử bất công một chút cũng không sao! Những niềm đau rồi cũng qua đi, sóng sẽ
tan, biển sẽ lặng. Giữa những ồn ã, gánh gồng, tâm hồn từng rách
toang trong ngờ vực, rồi ai cũng là những người lái thuyền, sẽ học được
cách chèo chống qua những lần bão dữ. Hun đúc cho mình sự minh triết sau những
đổi thay. Là yêu cuộc sống hiện tại giữa vạn trùng duyên khởi.
Khi ta biết trân quý tuổi trẻ với những bồng bột, sai lầm, không
khước từ dấu vết tuổi già để đón nhận bình yên chân thật. Và một
ngày, ta thấy mình đủ lớn để không còn là nô lệ của những cảm
xúc bất định, là bình thản giữa thời cuộc hư vinh. Khi đó, những tuyệt
vọng khổ đau sẽ không còn chạm được vào niềm an nhiên nội tại.
Võ Đào Phương Trâm

Nhận xét
Đăng nhận xét