Ảnh minh họa. Vô ưu Dửng dưng một chút để lòng an Thế sự đua tranh chẳng lạm bàn Ngoài kia dâu bể đầy giả tạm Lẳng lặng nơi này, không tính toan Chớ mất thời gian để tỏ minh Người thương hay ghét cũng làm thinh Đường ta, ta bước dù sỏi đá Chẳng bận lòng chi, rõ bóng-hình. Nước mắt rơi trên một bờ vai Hay là thinh lặng, cũng như ai Đắng cay một chút rồi tan biến Giữ lại làm chi, để buồn hoài. Lặng im một chút để bình yên! Đến cõi nhân sinh đã hữu duyên Rời đi cũng thế, tàn hơi cuối Đừng nắm làm chi những ưu phiền Lạc cảnh trần gian nhiều cuộc mộng Quẩn quanh một chút để rong chơi Buồn vui, hạnh phúc rồi đau khổ Như những tàn phai, gửi gió Trời Đời ai cũng có những vết thương Cố chấp, hờn ghen, cũng vô thường Hãy để lòng ta là trẻ nhỏ Trong trẻo, an lành tỏa ngát hương! Võ Đào Phương Trâm
An Lạc Và Tỉnh Thức