Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ

Vô ưu - Thơ Võ Đào Phương Trâm

Ảnh minh họa. Vô ưu Dửng dưng một chút để lòng an Thế sự đua tranh chẳng lạm bàn Ngoài kia dâu bể đầy giả tạm Lẳng lặng nơi này, không tính toan   Chớ mất thời gian để tỏ minh Người thương hay ghét cũng làm thinh Đường ta, ta bước dù sỏi đá Chẳng bận lòng chi, rõ bóng-hình.   Nước mắt rơi trên một bờ vai Hay là thinh lặng, cũng như ai Đắng cay một chút rồi tan biến Giữ lại làm chi, để buồn hoài.   Lặng im một chút để bình yên! Đến cõi nhân sinh đã hữu duyên Rời đi cũng thế, tàn hơi cuối Đừng nắm làm chi những ưu phiền   Lạc cảnh trần gian nhiều cuộc mộng Quẩn quanh một chút để rong chơi Buồn vui, hạnh phúc rồi đau khổ Như những tàn phai, gửi gió Trời   Đời ai cũng có những vết thương Cố chấp, hờn ghen, cũng vô thường Hãy để lòng ta là trẻ nhỏ Trong trẻo, an lành tỏa ngát hương!   Võ Đào Phương Trâm

Về!

  Vỡ toang ra những con đường Người trôi ngụp lặn tang thương muôn bề Đền đài hoa lệ thảm thê Những lời tang tóc mang về nỗi đau Bao người đào bới tìm nhau Chỉ mong một tiếng động nào để tin Tin người thân vẫn yên bình Tin rằng Cha Mẹ, con mình vẹn nguyên Nhưng ngàn suối lệ triền miên Vùi chôn dưới lớp đất miền thẳm sâu Bóng chiều qua những mái đầu Tiếng người than khóc nẻo đâu vọng về Những con đường phố ủ ê Bao ngày nhộn nhịp, bộn bề đã tan Mái Chùa mang những niềm an Chiều nay vắng lặng đạo tràng, tiếng kinh Ngoài kia binh biến tử sinh Người trong nội chiến hư vinh, rã rời Chất chồng huyễn mộng trầm khơi Đắm tham, được mất, một đời nghiệt oan Lặn trong đại cuộc thế gian Yên vui mấy bận hóa ngàn khổ đau Nguyện xin một ánh nhiệm mầu Xóa đi tang tóc, nông sâu, nổi chìm Bớt đi sân hận triền miên Bỏ đi một gánh nỗi niềm vọng mê Trầm luân sáu nẻo vọng về Nghìn năm sóng cuộn, sơn khê bạc đầu Mấy mùa biển hóa nương dâu Người trôi giữa những ưu sầu loạn ly Lặng yên gieo niệm tư nghì Nguy...

Ngọn gió vô ưu - Thơ Võ Đào Phương Trâm

  Bóng trăng Bóng trăng soi vào thềm vắng Gió khuya dịu mát hiên nhà Lá bay rơi về cõi tịnh Nhẹ nhàng như chợt thoáng qua   Người nâng niu tà áo mỏng Thềm xưa khơi chén trà chiều Thú tiêu dao lòng bỏ bớt Vui buồn trong nắng liêu xiêu   Nhánh tre trôi vào thiền tự Nhặt hai chiếc lá rơi vàng Thả trôi theo dòng nước biếc Bỏ niềm nuối tiếc đa đoan   Ta đi về miền tịch lặng Tay ôm một đóa sen hồng Buông đi những niềm sầu muộn Để đời nâng bước thong dong   *** Ngọn gió vô ưu Có một ngọn gió ghé mành cửa sổ Rèm nhẹ buông, một mảnh thưa gầy Người lẳng lặng miệt mài đèn sách Bỏ quên niềm hoang lạc mê say Ta đưa tay đón cánh đào rơi Mỏng manh như vạt nắng cuối trời Hoa đào đã về miền tự tại Chẳng buồn vương màu sắc còn tươi Người nhẹ bước chân đi theo gió Mảnh áo phai theo dấu chim trời Lòng tự tại vững yên như núi Áo nâu sòng thanh thoát rong chơi   Mặc thế nhân giông bão trầm khơi Xô ầm ĩ lên đời tục lụy ...

Xuân nơi cõi Phật!

Xuân Trầm Lại một mùa cũ thoáng trôi qua Gió phai áo nhẹ gối hương xa Trời quang mây lạnh chiều sương trắng Gợn bóng thềm loang nắng nhạt nhòa   Xuân lại về đây trên cảnh phố Tiếng cười thanh khiết hóa trăm năm Người đi muôn nẻo về sum họp Nhớ khói chiều xưa, nén bụi trầm.   Đêm ba mươi Tết ngồi bên bếp Nghe tiếng giòn tan tia lửa rơi Đâu đây thoang thoảng mùi hương nếp Loang giữa đồi hoa, gió ngập Trời   Một năm gửi lại miền ký ức Một nửa buồn vui, nơi phố đông Ngày Xuân gieo hạt mầm hạnh phúc Nâng chén trà thơm, đối ẩm lòng! *** Xuân nơi cửa Phật   Con về nơi mái Chùa xưa Nhớ mùa Xuân cũ, én vừa chao nghiêng Vạt buồn giấu ở niềm riêng Thềm hoang sương lạnh hóa miền thiên thanh Nhẹ nhàng áo rũ, mành tranh Gói tròn tỉnh thức duyên lành trao nhau Thả lòng nghe gió vườn sau Lướt thuyền bát nhã trôi vào hư không Tay nâng một mảnh triền phong Nguyện lòng nuôi dưỡng đóa hồng liên hương Thắp nghìn ngọn nến tình thương Bỏ phần chấp ngã, bỏ đường khổ đau Đóa hoa nở giữa trần...

Thơ Tĩnh Tâm Hướng Phật

Bóng vô thường Ngày nắng rồi lại ngày mưa Làm sao cho hết những mùa phôi pha Nhân hòa gió thuận triền xa Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương Đượm buồn mắt lệ hoài thương Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây Người về ghé lại ngồi đây Nhòa tan mảnh khói rót đầy tâm can Hoa rừng nở giữa trần gian Phủ lên vạn dặm bình an miên phần Trùng trùng suối nhạn phù vân Người qua khúc biến tỏ dần khoan thai Đường về dứt mộng trần ai Lòng buông bỏ những tháng ngày phong linh! *** Về nơi an tịnh Sông yên biển lặng tàn hoa cỏ Nghe tiếng trùng khơi nơi thẳm xa Tịch nhiên hư ảo người vội đến Rồi vội rời đi lắm nhạt nhòa   Buồn chi người hỡi, dòng sương gió Kết đó rồi tan như bóng mây Có chi mà khéo bền vĩnh cửu Để giữa mơ chiều thiên cỏ say   Đời ta mấy thuở trùng lai, mất Mấy thuở triền không, xa đảo điên Thời gian hóa biển thành sơn mộc Một cõi con người sao đủ yên.   Hôm nay có nắng về khung cửa Mảnh nắng lùa qua bên mép sông...

Những bài Thơ dâng Mẹ nhân mùa Lễ Vu Lan

Nhà xưa nhớ Mẹ! Vu Lan lại về, bên bếp nhà xưa Con ngồi nhớ Mẹ những mùa mưa qua Mái hiên khói phủ mây nhòa Trời quang gió lạnh dây hoa cội dừa Thương con chốn ngủ, giường thưa Những nơi thấm ướt Mẹ chừa, Mẹ mang Để con gối mộng thênh thang Giấc nồng ấm cả mây vàng thiên thanh Nắng lùa qua chốn nhà tranh Bóng hình Mẹ thoáng bên mành song xưa Tóc bay mỏng mảnh sa mưa Chông chênh trắng tựa nửa mùa khói loang Bóng chiều đổ giữa triền giang Một đời Mẹ đã qua ngàn đắng cay Nguyện cho một sớm mưa đầy Nắng ngoài hiên vắng thôi lay bão lòng Thương đôi mắt đục, lưng còng Thương miền xưa cũ mênh mông bóng gầy Mẹ ơi, Mẹ hãy ngồi đây! Để con được nói điều này Mẹ nghe! Con thương Mẹ tựa gió hè Tựa như sóng nước, lũy tre quê mình Con thương Mẹ tựa mạng sinh, Một đời thương Mẹ giữ gìn sắc son Mẹ là điểm tựa cho con Mẹ là biển cả, núi non đất trời Mẹ như sóng biển ngoài khơi Đã mang con đến một đời bình yên! *** Gặp Mẹ trong mơ Đêm qua con thức...

Xuân nơi cửa Thiền

Xuân nơi cửa Thiền Đông đã qua, tàn cơn lạnh Xuân về trong cánh gió đồi hanh Đường trần lặng lẽ bờ lau trúc Thương giọt mù sương lạc trên cành   Người đi viễn mộng, đời hun hút Phai dấu thời gian, xa bến xưa Tự hỏi khi nào dừng chân lại Bỏ những phù hoa, bỏ dối lừa…   Qua những trầm luân, đời mỏi mệt Chùn chân, phiền não tựa sông sâu Nhìn nơi xa thẳm lòng nguyện ước Nương chốn hương trầm xa bể dâu!   Trời Xuân trong trẻo, vầng mây ấm Sân vắng Chùa yên, gieo tiếng Kinh Rót tận lòng ai lời trầm mặc Chứa những tình thương, những yên bình!   *** Độc ẩm   Lạc lõng, ly hương đời vần vũ Tay nắm ái tình, tay đắm tham Mấy bận neo lòng rời bến đậu Nặng gánh trần gian lẫn mộng phàm   Một nửa đời buông lung ảo tưởng Đắm chìm trong biển sắc danh kia Nào hay lơ lửng dòng nghiệp chướng Xô đẩy phiền lo cảnh chia lìa   Thương thay mấy nẻo đường lầm lạc Miên viễn trầm lao, bao bất tri Người mang cảnh khổ đời sống thác Lặn ngụp buồn vui hóa nặng trì   Đến một chiều ...

Chùm Thơ hướng Phật

  Chùm Thơ hướng Phật Ảnh minh họa, nguồn internet         Thoát vòng tục lụy   Ngủ đi một giấc ngủ ngoan Bỏ đi những mộng võ vàng ngày xưa Tạt vào một nhánh gió mưa Để cho hoa nở, chẳng thừa mang đi   Buồn than chẳng có ích gì Mỉm cười một thoáng dục ly, mất còn Buộc vào một mớ nỉ non Bỏ ra những mớ héo hon lụy phiền   Một đời sinh tử tịch nhiên Trả vay, vay trả mấy miền thiên thu Chuông chiều lặng tiếng công phu Pháp âm rửa sạch mê mù thế gian   Tâm này bất động khinh an Huyễn như cuộc mộng bên tràng hoa tiên Trường thiên xa lắm cũng liền Nửa đời kham nhẫn, nương miền chân như --- Tỉnh thức Người đời nhặt lấy chút hư danh Đánh đổi phân chia tưởng ngọt lành Ai cũng tranh nhau phần lượm nhặt Rồi ngả nghiêng cười cuộc quẩn quanh   Người đời thường tựa lẫn vô nhau Lạc thú hồng hoang giữa rượu đào Nào hay sau đó là gai góc Trượt ngã giật mình biết chiêm bao   Một hố ...