Chùm Thơ hướng Phật
![]() |
| Ảnh minh họa, nguồn internet |
Ngủ đi một giấc ngủ ngoan
Bỏ đi những mộng võ vàng ngày xưa
Tạt vào một nhánh gió mưa
Để cho hoa nở, chẳng thừa mang đi
Buồn than chẳng có ích gì
Mỉm cười một thoáng dục ly, mất còn
Buộc vào một mớ nỉ non
Bỏ ra những mớ héo hon lụy phiền
Một đời sinh tử tịch nhiên
Trả vay, vay trả mấy miền thiên thu
Chuông chiều lặng tiếng công phu
Pháp âm rửa sạch mê mù thế gian
Tâm này bất động khinh an
Huyễn như cuộc mộng bên tràng hoa
tiên
Trường thiên xa lắm cũng liền
Nửa đời kham nhẫn, nương miền chân
như
---
Tỉnh thức
Người đời nhặt lấy
chút hư danh
Đánh đổi phân chia tưởng
ngọt lành
Ai cũng tranh nhau phần
lượm nhặt
Rồi ngả nghiêng cười
cuộc quẩn quanh
Người đời thường tựa
lẫn vô nhau
Lạc thú hồng hoang giữa
rượu đào
Nào hay sau đó là gai
góc
Trượt ngã giật mình
biết chiêm bao
Một hố sâu kia chứa lợi
danh
Một hố sâu kia chứa
quyền hành
Người vô minh ngã vào
bể ấy
Để rồi chao đảo bởi
tưởi tanh
Người cũng thịt da,
cũng máu xương
Phủ lớp ngoài kia đẹp
lạ thường
Hết nợ trần gian về
cát bụi
Một nắm tro tàn ngẫm
xót thương
Phúc bất trùng lai, họa
vô song
Một đời trôi dạt giữa
đục trong
Mong cầu điên đảo
vòng danh – sắc
Chẳng biết thân tan,
lạc giữa dòng
Nhấc lên một gánh nặng
trần ai
Để rồi lặn ngụp ngỡ
thiên thai
Đùa vui, trí trá đời
mộng mị
Đâu hay lạc giữa giấc
mộng dài
Người bỏ xuống đây đời
mỏi mệt
Chân về trong bước lặng
an nhiên
Ngày vui đâu kể nghìn
năm nữa
Nhẹ gánh nương về chốn
núi thiêng.
---
Về với Phật!
Con lặng lẽ về nơi tỉnh thức
Ngồi lặng im bên mái Chùa xưa
Nghe hương khói thâm trầm sâu lắng
Nhẹ như không, đời chẳng dư thừa
Tách trà ấm trên tay thoang thoảng
Một thời Kinh mộc mạc liễu tri
Trong cánh gió sương chiều u ảm
Cỏ vô ưu giữa chốn tư nghì
Thương thân xác trong vòng lục đạo
Trôi lăn trăm nghìn kiếp luân hồi
Qua mấy bận nương nhờ cõi tạm
Đã về đây tìm bóng mây trôi
Trên sân vắng lũ chim nhặt thóc
Người nhìn theo bầy sẻ mỉm cười
Dẫu đời có ba đào chuyển động
Vẫn an nhiên, Phật ở đây thôi!
Cư sĩ An Tường Anh
Võ Đào Phương Trâm

Nhận xét
Đăng nhận xét