Con người thường sợ cái chết nên làm mọi cách để níu kéo sự sống, níu
kéo bằng tiền bạc, bằng thuốc men, thức ăn, bằng các hoạt động thể chất. Việc
giữ gìn, duy trì sự sống là một điều cơ bản mà bất cứ ai sống trên đời này cũng
phải làm để mong mình sống lâu, sống thọ chứ không ai mong mình chết sớm, hay
nói đúng hơn là ai cũng sợ cái chết bởi không có một loài động vật có máu huyết
nào lại không sợ chết, nhưng sợ chết, không muốn chết
thì con người vẫn không thể thoát được cái chết, cho nên thay vì sợ hãi thì chúng
ta hãy tập đối diện với quy luật sinh tử như thế nào để vừa giữ được tinh thần lạc quan, vừa duy trì được sự sống của mình một
cách trọn vẹn nhất.
Sự sống của chúng sinh vốn được xem là điều tối quan trọng, trong đó không loại trừ sự sống của
loài người nên mọi phát minh, sáng chế ở bất kỳ lĩnh vực nào cũng đều nhằm mục đích phục vụ, đáp ứng
cho nhu cầu sống của con
người là chính, nhu cầu về mặt sức khoẻ, tinh thần, thể chất, trí tuệ...và con
người luôn mong muốn được tiếp nhận những thành quả đó thật tối ưu để phát triển toàn diện.
Bên cạnh những yếu tố dinh
dưỡng, thuốc men để duy trì, chữa trị và bảo vệ sức khoẻ thì yếu tố tác động về
mặt tinh thần cũng góp phần vô cùng quan trọng đối với tuổi thọ của mỗi người. Trong đó, yếu tố tín ngưỡng, tâm
linh cũng được xem là một phần không thể thiếu, chúng ta từng thấy những
bài viết chia sẻ về luật nhân
quả, về ý niệm buông xả, thuyết vô ngã,…chúng ta đến Chùa, đọc Kinh cầu mong những
điều thiện lành nhất cho bản thân, gia đình và chúng sinh, tất cả những yếu tố
đó chung quy lại cũng là giúp chúng ta có một đời sống bình yên, an lạc.
Thỉnh thoảng, chúng ta thấy có những bài viết,
những quyển sách vẽ ra cho chúng ta cách tính số ngày mình được sống, họ tính rất tỉ mỉ số năm, số tháng
rồi sau đó trừ dần với mục đích giúp chúng ta quý
trọng sự sống của mình và tranh thủ thời gian còn lại để làm những điều tốt đẹp xung
quanh, nhưng thay vì ngồi
đếm thụt lùi từng ngày mình còn
sống để rồi nuôi dưỡng sự sợ hãi, bất an, cuối cùng cũng là con đường dẫn đến địa ngục, suy cho cùng, việc thống
kê tuổi thọ con người cũng không thể giúp chúng ta biết một cách chính xác về
thời gian sống bởi sự sống và cái chết là điều không thể đoán trước, có người hôm nay sống, ngày mai chết,
ngoài bệnh tật thì những tai nạn bất ngờ cũng cướp đi sinh mạng chúng sinh trong
tích tắc, như lời Đức Phật khai thị "Đời
người chỉ bằng một hơi thở" nên thay vì bám víu theo những cuốn sách, những bài viết đó, thay vì ngồi
tính toán số ngày mình sắp đến địa ngục thì chúng ta hãy "trân quý
cuộc sống ngay trong giây phút
hiện tại".
Sợ chết cũng không giúp
con người được trường tồn, hàng nghìn năm trước, các vị vua chúa đã từng lùng sục những loại dược thảo
quý hiếm để mong muốn trường sinh nhưng đến nay vẫn không ai thoát khỏi vòng
sinh tử.
Không sợ hãi cái chết, xem
đó như một điều vô thường, coi nhân sinh như một cuộc dạo chơi, coi trần gian như cõi tạm
và xác thân mình là người ở trọ thì sẽ chuyển hoá được nỗi sợ hãi sang tâm trạng nhẹ nhàng. Thế
nhưng bình thản trước
cái chết không đồng nghĩa với việc tự hủy hoại mạng sống của mình trái với quy luật sinh lão bệnh tử.
Khi đến với đạo Phật, chúng ta vẫn được nghe những lời khuyên buông xả thân tâm
nhưng buông xả khác với buông
xuôi, phó mặc, chúng ta buông xả những tiêu cực để có được đời sống tích
cực bởi một tinh thần an lạc cũng góp phần mang lại sức khoẻ cho con người, như
chúng ta từng thấy, nhiều người bệnh nặng, bệnh viện trả về nhưng người bệnh không buông xuôi, không bỏ mặc, không hủy hoại thân mạng, người ta vẫn trân
quý sự sống từng giây, từng phút bằng
tâm lý "còn sống ngày nào
thì vui ngày đó", nhiều
người đọc Kinh niệm Phật, giữ tinh thần thanh thản, vượt qua nỗi sợ hãi cái chết,
làm phước giúp đời, nhờ vậy mà nhiều người đã khỏe mạnh, mặc dù không phải khỏe mạnh rồi là thoát được tử
thần nhưng cố gắng được ngày nào, chúng ta vẫn phải chiến đấu duy trì sự sống
ngày đó, mỗi lần bước qua cửa
tử là mỗi lần chúng ta nguyện sống thiện lành hơn, khi hiểu cuộc đời là
vô thường, con người càng biết quý trọng sự sống và biết làm những điều tốt đẹp. Nếu càng đau khổ, càng hoảng sợ sẽ càng dẫn đến bi quan, khiến tinh thần trở nên suy sụp, kiệt quệ và bệnh càng khó chữa.
Từ đó, chúng ta thấy rằng thương quý
thân mạng không có nghĩa là sợ hãi cái chết và nhẹ nhàng trước dòng sinh tử không có nghĩa là coi rẻ mạng sống bản thân. Đón
nhận dòng sinh tử trong tâm trạng an nhiên không phải là sẵn sàng buông bỏ sự sống
một cách bi quan, tiêu cực,
song song đó, quý trọng thân
mạng không có nghĩa là dùng
mọi thủ đoạn, bất chấp mọi việc ác để mỗi mình được sống như thuật dùng bùa chú, trấn yểm, mê tín dị đoan của một số người u mê, tà đạo. Khi biết
vận dụng “yêu thương cuộc sống và bình thản trước sự ra đi” thì điều
này sẽ trở thành mối tương sinh bổ trợ cho nhau để con người có một đời
sống vừa an lạc vừa khỏe mạnh.
Chết không hẳn là chấm dứt tất cả, hầu hết
các Tôn giáo đều đề cập đến sự luân hồi, Luân hồi, tiếng Phạn là Samsàra, là sự
xoay chuyển, sự lên xuống, sự tiếp diễn liên tục của những kiếp
sống. Sự xoay chuyển liên tục này thường được biểu hiện bằng bánh xe
(cakka) và được gọi là bánh xe luân hồi (samsaracakka), vì có luân hồi nên mới có thuyết nhân – quả từ
tiền kiếp.
Cái chết luôn bị xem là điều kinh khủng nhất đối với chúng sinh nhưng điều gì sẽ xảy
khi con người trở nên bất tử và sống trong hàng nghìn, hàng vạn năm không bao
giờ chết? Nếu có một đấng
tối cao nào đó ban lời nguyền: “Con người sẽ bất tử nếu được ăn uống đầy đủ, không bị đói khát, bệnh
tật” thì điều đó có tốt không? Khi đó con người sẽ giết hại nhau để tư lợi
cho thật giàu có, tranh giành nhau miếng ăn để không đói khát bệnh tật, ai cũng mong được trường sinh để rồi
bất chấp đạo đức mà giẫm đạp lên nhau, khi đã đầy đủ rồi, con người sẽ mặc sức
gây tội ác vì không còn sợ phải chết, nếu một xã hội mà con người tồn tại trong quy luật
“sinh-diệt” không nương tay như
vậy để bảo toàn mạng sống liệu
có hạnh phúc hay không? Qua giả dụ trên để chúng ta nhận ra rằng sinh – lão – bệnh – tử nghe có vẻ đáng sợ nhưng lại
là một quy luật phù hợp để
con người trải qua một kiếp sống
vừa đủ bởi con người có thể sắp
đặt mọi thứ nhưng không thể sắp đặt cái chết, chính vì vậy, “chết” cũng được
xem là cái vòng kìm hãm để con người bớt đi tâm ác bởi nếu làm ác mà đột ngột
chết đi, không kịp ăn năn sám hối thì sẽ phải gánh nghiệp ở kiếp sau; gia đình,
con cái sẽ nhận hậu quả khôn lường, từ đó, sinh – lão – bệnh – tử được xem là chiếc
chìa khóa giúp con người biết sống một cách nhân từ, không quá tham đắm vào tiền bạc,
hư danh, không vì miếng ăn của mình mà giết hại đến muôn loài khác bởi có tranh giành chiếm đoạt bao nhiêu, có ăn ngon mặc
đẹp bao nhiêu cũng không thể nào bất tử, cũng không thể tránh khỏi cái
chết.
Sinh lão – bệnh – tử là một quy luật hướng cho con
người biết trân quý cuộc sống, biết yêu thương mình và yêu thương những sinh mệnh khác, biết dùng thời
gian quý báu này để gieo trồng, tưới tẩm những thiện lành bởi cuộc sống
là hữu hạn. Quy luật sinh tử cũng giúp con người từ bỏ những tham lam, ích kỷ, từ bỏ mưu toan, sân hận vì
ai rồi cũng phải rời bỏ cõi tạm này, trở về cát bụi với hai bàn tay trắng mà thôi.
“Có những cái chết nặng tựa
Thái Sơn, có cái chết nhẹ tựa lông hồng”, đó là câu nói biểu hiện quan niệm sống
chết rạch ròi, hiểu được sứ mệnh của mình trong cõi trần gian và nếu chúng ta chịu chấp nhận rằng
“Hồng trần là cõi tạm” thì chúng ta sẽ không bất an, không tham đắm quá nhiều. Thương quý sự sống và nhẹ
nhàng trước cái chết
theo quy luật tự nhiên
cũng là cách sống hướng đến sự
giải thoát cho mình
khỏi những hoang mang, sợ hãi trong cuộc sinh
tử vô thường.
Phật tử Võ Đào Phương Trâm
Pháp danh An Tường Anh

Nhận xét
Đăng nhận xét