ARE ALL RELIGIONS THE SAME?
ĐẠO NÀO CŨNG LÀ ĐẠO?
Some say that
“all religions are the same.” This statement sounds reasonable at first glance
and is a compelling idea. If understood in a simple way, in the ethical
category that every religion teaches people to do good and avoid evil, then
this saying is very reasonable. However, we need to rethink and re-evaluate
that concept through the lens of religion.
To begin with, the
phrase "all religions are the same" or "any religion is
good" is simply a customary politeness used to satisfy guests, friends, or
perhaps owing to a lack of knowledge of religious distinctions. Within the framework
of this essay, the author highlights the essential distinctions between
Christianity and Buddhism, the two major faiths with a big number of adherents
in Vietnam, in order to provide enough information to people who believe
"all religions are the same" to make an appropriate choice. Every
individual has the right to practice any religion that he or she deems
suitable. Of course, each person is responsible for his or her choice. The
author only invites the readers to consider the truth.
Before delving into the
specifics, it is important to recognize that Buddhism is ideologically and
philosophically distinct from other religions around the world. According to
Buddhism, there is no Creator God, no doctrine, no eternal immortal soul, and
no strong being who decides the fate of all people on the planet. As a result,
the essential issue in separating Buddhism from the world's great religious
traditions is the question of whether or not there is a Creator. Because
Buddhism accepts the explanation of emptiness and dependent origination, the
concept of a "first cause" is not put forward to explain.
The first fundamental
difference between the two religions is Religious Belief.
For Christianity, faith is
the core of the religion. If you don't believe, you can't become a Christian.
Without faith, it is impossible to practice what Christianity requires. Faith
is recorded in the Apostles' Creed, often referred to as the Creed. “I believe
in one God, the Father almighty, maker of heaven and earth and of all things
visible and invisible.”
In the case of Buddhism,
the religion's founder, Shakyamuni Buddha, advised those who wanted to follow
him not to believe anything simply because it was said by one of their gurus,
from where there is authority, handed down by scripture or by ancient
tradition, but rather to use their reason and intelligence to consider and
accept something only after they had experienced happiness and peace. He said,
“I do not teach anyone to come to believe, but to come to see and to practice.”
This encouraged those who wanted to follow Him to study His teachings carefully
and left them free to decide whether to accept them. He did not tell anyone to
come and accept this religion if they did not understand his teachings. (Kalama
Sutta)
In short, Christianity is
a religion of "belief" (faith) and Buddhism is a religion of
"reason" (wisdom).
The second difference
between Christianity and Buddhism is the concept of liberation.
For Christianity,
salvation is "deliverance from sin through a Savior." This liberating
doctrine is based on certain creeds that Christians must believe, and this
faith is absolute, indisputable, and undiscussable. As a result, in order to be
free, Christians must accept several of the dogmas contained in the Apostle's
Creed. In it, Jesus is the foundation, the Maker, and the only One who has the
power to give Salvation (Romans 3:24, 25; 5:21; Acts 4:12; Hebrews 12:2). Those
who do not believe in Jesus will not have their sins forgiven and will be
punished in hell.
According to Buddhism,
this life is illusory and temporary, in which sentient beings have to live in
suffering because of boundless greed. This unsatisfied desire binds beings with
conflicts and suffering, leading to continuous samsara in the cycle of birth
and death. Humans can only liberate themselves from suffering, from the cycle
of birth and death, through their own efforts to cultivate themselves: to do
good, to avoid evil, and to purify the mind. The four fundamental truths of
Buddhism (the Four Noble Truths) hold that all sufferings of beings have one or
more causes, they can be eliminated, and there is a path to eliminate that
suffering. That path is the way to liberation, the Noble Eightfold Path, in the
basic teachings of Buddhism. This teaching is condensed into three subjects:
Virtue, Concentration, and Wisdom. Practicing Virtue and Concentration leads to
Wisdom, freedom from ignorance, selfishness, and suffering, and the attainment
of Nirvana.
That is the outline of the
difference between liberation in Buddhism and in Christianity. The basic
distinction is that Christians rely on the power of the other, namely
redemption, whereas Buddhists focus on self-cultivation, lighting up their
torch of wisdom to leave the darkness. Buddhism's philosophy is a philosophy of
how to live because it is a liberating truth that only those who practice it
can accomplish and completely grasp, thus Buddhists must follow it themselves
on the path to liberation. The Buddha himself said, "No one can save us
but ourselves." The Buddha is only a guide. He only teaches us how to
create causes that lead to a good result, which is the goal of liberation. Our
fate is not in the hands of any god or Creator God, nor is it in the hands of
the Buddha.
With Christianity, because
it is a salvation religion, people only need to put all their faith in a single
supernatural being in order to ask for their liberation: "For God so loved
the world, that He gave His only begotten Son (sic) so that everyone who
believes in Him will not perish, but have eternal life." (Crossing The
Threshold of Hope, p. 76)
The third difference
between the two religions is the theory of Creation.
Christianity believes in a
single God, an almighty Creator who created and controls the entire visible and
invisible universe. Genesis, one of the Old Testament scriptures, says that God
created the universe, all things, and humans in 7 days. Therefore, Christians
believe that everything in the world has a cause, from which, by searching for
it, there must be a first cause, and their God is that first cause.
All things, according to
Buddhism, manifest via the harmony of causes and conditions, in the flow of
change and impermanence. This world, in essence, is just a stream of
impermanent variables, not created by any almighty Being. Because everything in
the cosmos is governed by the law of cause and effect, the universe evolves
impermanently. Through the conditions, the cause becomes the effects, and the
effect, thanks to the supporting conditions, creates the new effect... Just
like that, everything in the world keeps on being born, changing constantly
according to the process of becoming, lingering, decaying, and vanishing into
emptiness.
The fourth difference
between the two religions is the religion's founder.
For Christianity, God is
the almighty Creator who created the universe and all things.
For Buddhism, Shakyamuni
Buddha was a real historical figure whose clear biography is recognized
worldwide. He actually lived in this world, and he did not claim to be an
almighty being or the Creator. He also did not let his disciples call him an
almighty being or the Creator. Buddha was a totally and completely enlightened
individual, a Master who discovered the path to liberation through his own
personal experience, with no one teaching him, no one blessing him, and he was
not a transformation of any celestial being.
The Buddha was a person
like everyone else, but it was through personal practice that he found the way
to liberation. Following his enlightenment, he taught the Dharma to everyone,
so that anybody with a conditioned relationship to practice the Dharma, from
monarchs and officials to commoners and the destitute, could become enlightened
like him. As a result, he declared, "I have already become a Buddha, and
sentient beings are the Buddhas to be."
The Buddha has served as a
guide for people who wish to practice. To be liberated from the pain and
afflictions produced by greed, hatred, and delusion, and to transcend the
samsara river of birth and death, the Buddha could not cultivate on behalf of
sentient beings; instead, each person must practice on his or her own. That is
why the Buddha stated, "Light your own torches and march forward." He
told us to rely on ourselves and walk the path of emancipation on our own.
In brief, the
question of whether or not there is a Creator distinguishes Buddhism from
Christianity in particular, and other major religious traditions around the
world in general. According to Buddhism, everything is caused by the law of
interdependence origination, hence there is no Creator. Furthermore, in
Christianity, God is the Truth, the Breath, and the Way of Salvation, for
whoever comes to Him and believes in Him will be saved.
Shakyamuni Buddha is the
Spiritual Master who discovered the route to liberation in Buddhism, teaching
individuals who seek to be free of suffering and the cycle of birth and death
by following the path of liberation that he experienced. The Buddha is only a
guide, and followers must be their own masters and self-cultivators in order to
achieve freedom, rather than relying on any theocracy.
(All notes were removed in
the English version for simplicity.)
.... o
....
ĐẠO NÀO
CŨNG LÀ ĐẠO
Tâm Diệu
Có người cho rằng “đạo
nào cũng là đạo”. Câu nói này thoạt nghe qua có vẻ hợp lý và là một ý
tưởng hấp dẫn. Nếu hiểu theo một cách đơn giản, trong phạm
trù luân lý đạo đức là đạo nào cũng dạy con người làm
lành tránh dữ, thì câu này rất hợp lý. Tuy nhiên, chúng
ta cần phải suy xét và nhận định lại quan niệm đó
qua lăng kính tôn giáo.
Trước hết có thể nói ngay
rằng câu “đạo nào cũng là đạo” hay “đạo nào cũng tốt” chỉ là một câu
nói xã giao thông thường hoặc để làm vừa
lòng khách, vui lòng bạn hay có thể do sự thiếu thông tin về sự
khác biệt giữa các tôn giáo. Trong phạm vi bài này người viết thu
gọn về sự khác biệt căn bản giữa hai tôn giáo lớn có
đông đảo tín đồ tại Việt Nam là Kitô Giáo [01] và Phật
Giáo để giúp cho những người đang đứng ở giữa ngã ba đường tầm Đạo với ấn
tượng đạo nào cũng tốt để nhận thấy con đường nào phải lựa
chọn. Việc chọn lựa là quyền của mỗi người. Dĩ nhiên mỗi người phải
chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình. Người viết chỉ
xin chúng ta suy nghĩ đến sự thật.
Trước khi đi
vào chi tiết, chúng ta cần ghi nhận rằng, Phật
Giáo là một tôn giáo hoàn toàn khác biệt với các tôn
giáo khác trên thế giới về mặt tư tưởng triết học. Phật
Giáo không chấp nhận giả thuyết có một vị Trời hay một vị Thượng
Đế sáng tạo, không có giáo điều, không có một linh hồn bất
tử vĩnh hằng, và không có một đấng quyền năng sáng tạo nào
ngự trị trong cái gọi là định mệnh hay số mệnh của mỗi con
người. Vì thế, điểm then chốt trong việc phân biệt giữa Phật
giáo với các truyền thống tín ngưỡng lớn trên thế giới là vấn
đề có hay không một Đấng Sáng Tạo? Đối với Phật giáo, ý niệm về
một “nguyên nhân đầu tiên” không hề được đặt ra để lý giải do bởi ý
niệm về tánh không và duyên khởi.
Điểm khác biệt căn bản đầu
tiên giữa hai đạo là Niềm Tin Tôn Giáo:
Đối với Kitô Giáo, Đức
Tin là cốt lõi của đạo. Nếu không tin thì không thể trở
thành một Kitô hữu được. Không tin thì không thể thực hành những
gì mà đạo Kitô đòi hỏi được. Đức Tin được ghi trong bản
Kinh Tin Kính của các Tông Đồ (Apostle's Creed) thường gọi tắt
là Kinh Tin Kính. “Tôi tin kính Thiên Chúa, là Cha toàn năng, là Đấng tạo
thành trời đất, muôn vật hữu hình và vô hình”. [02]
Đối với Phật Giáo, vị sáng
lập tôn giáo này – Đức Phật Thích Ca – khuyên những
người muốn theo Ngài chớ có tin một điều gì chỉ vì điều đó đã được một bậc đạo
sư của mình nói ra, được phát xuất từ nơi có uy quyền, được kinh
điển truyền tụng hay theo truyền thống từ xưa để lại; mà phải
dùng lý trí và sự thông minh của mình để cứu xét và chỉ chấp
nhận điều gì khi đã trải nghiệm được hạnh phúc an lạc. Ngài nói
rằng “Ta không dạy ai đến để tin, nhưng đến để thấy và thực hành”. Điều
này đã khuyến khích những người muốn đi theo Ngài hãy nghiên cứu kỹ
càng những lời dạy của Ngài và để cho họ tự do quyết định là có
nên chấp nhận những điều chỉ dạy đó không. Ngài không bảo ai đến
và chấp nhận tôn giáo này nếu họ chưa hiểu những lời dạy của
Ngài.[Kinh Kalama] [03].
Nói gọn lại Kitô Giáo
là tôn giáo của “đức tin” (faith) và Phật Giáo là tôn
giáo của “lý trí” (trí tuệ). [4]
Điểm khác biệt thứ hai giữa
Kitô Giáo và Phật Giáo là quan niệm về giải thoát.
Đối với Kitô Giáo, thì sự
giải thoát là sự "giải thoát khỏi tội lỗi qua một Đấng
Cứu Rỗi". Giáo lý giải thoát này được đặt trên căn bản một
số tín điều mà các tín hữu Kitô Giáo phải tin, và đức
tin này là tuyệt đối, bất khả tranh cãi, bất khả luận bàn. Vì thế
muốn được giải thoát, tín hữu Kitô Giáo phải tin vào nhiều tín điều được
ghi trong Kinh Tin Kính của các Tông đồ (Apostle’s Creed). Chúa
Giê-xu là nền tảng, là Tác giả và là Đấng duy nhất có quyền ban
cho sự Cứu Rỗi (Rôma 3:24, 25; 5:21; Công Vụ 4:12; Hêbơrơ 12:2). Những ai
không tin nhận Chúa Giê-xu sẽ không được tha thứ tội lỗi và sẽ
chịu phạt nơi hoả ngục.
Đối với Phật
Giáo, đạo Phật cho rằng cuộc đời này là giả tạm
và chúng sinh cứ phải sống trong đau khổ vì lòng tham
dục vô bờ bến, khiến con người tự mình trói buộc với
những xung đột và khổ đau do không bao giờ thoả mãn, nên phải luân
hồi triền miên trong vòng sinh tử. Do đó nếu muốn, con người có
thể tự mình giải thoát khỏi khổ đau, sinh tử luân hồi bằng
các nỗ lực tu tập bản thân: làm lành, tránh ác và tự thanh
tịnh hoá tâm ý. Bốn chân lý nền tảng của Phật giáo (Tứ
Diệu Đế) cho rằng mọi khổ đau của chúng sinh đều có một hay nhiều nguyên
nhân gây nên, chúng có thể bị giải trừ và có con đường để giải
trừ khổ đau đó. Con đường đó chính là con đường giải
thoát, là Bát Chánh Đạo trong giáo lý căn bản của nhà Phật. Giáo
lý này được qui thành ba môn học: Giới, Định và Tuệ. Thực
hành Giới và Định là đưa tới trí Tuệ, là giải thoát khỏi
sự mê muội, lòng ích kỷ và khổ đau, là đạt tới cảnh giới Niết
Bàn.
Đó là nét đại
cương sự khác biệt giữa giải thoát trong Phật Giáo và
trong Kitô Giáo. Cái căn bản khác biệt này là, một bên là tha lực tức
nhờ sự cứu rỗi, bên kia là tự lực, tự mình thắp đưốc lên mà đi. Với Phật
Giáo, triết lý của đạo này là một triết lý sống, bởi vì nó là một chân lý giải
thoát mà chỉ có ai thực hành nó mới đạt được nó, hiểu
được nó trọn vẹn, người Phật tử phải tự mình tu tập để tiến
tới giải thoát. Chính Đức Phật dạy, "Không ai có thể cứu vớt chúng
ta bằng chính bản thân chúng ta”. Đức Phật chỉ là người dẫn
đường. Ngài chỉ dạy cho chúng ta con đường tạo ra nguyên
nhân và hậu quả. Số phận của chúng ta nằm trong
tay chúng ta, không phải trong tay của Trời/Thượng Đế cũng không phải
trong tay của Đức Phật. Với Kitô Giáo, vì là một tôn giáo cứu rỗi, con
người chỉ cần đặt tất cả vào một niềm tin duy nhất ở một đấng siêu
nhiên để mong cầu được giải thoát cho mình: "Thiên Chúa
quá thương yêu thế gian đến nỗi ban con duy nhất (sic)
của Ngài, để những ai tin vào Người sẽ không bị luận phạt, nhưng được sống đời
đời." (Crossing The Threshold of Hope, trang 76),
Điểm khác biệt thứ ba giữa
hai đạo là thuyết Sáng Tạo:
Kitô giáo tin có một Thiên
Chúa duy nhất, và là Đấng Tạo Hóa toàn năng, đã dựng nên và điều khiển toàn
thể vũ trụ hữu hình và vô hình. Cuốn Genesis (Sách Sáng Thế), một
trong những kinh Thánh Cựu Ước viết rằng Thiên Chúa tạo ra vũ trụ và
muôn vật và loài người trong 7 ngày. Vì thế tín hữu Ki Tô giáo tin rằng
mọi thứ trên đời đều có một nguyên nhân, từ đó, cứ truy tầm lên
mãi sẽ phải có một nguyên nhân đầu tiên, và Chúa Trời của họ chính
là nguyên nhân đầu tiên đó.
Đối với Phật Giáo, tất
cả mọi sự mọi vật đều do nhân duyên hòa hợp mà hiển
hiện, biến đổi vô thường. Thế giới này, về bản chất,
chỉ là một dòng biến ảo vô thường, không do một Đấng toàn
năng nào sáng tạo. Sở dĩ vũ trụ vạn vật biến
hóa vô thường chính là do vạn vật trong vũ trụ chịu
sự chi phối của luật nhân quả. Cái nhân nhờ có duyên mà trở
thành quả, quả lại là nhân mới, nhờ có duyên trợ giúp mà trở
thành quả mới… Cứ như vậy, vạn vật trong thế giới cứ sinh
hóa biến hiện không ngừng theo quá trình thành, trụ, hoại, không.
Điểm khác biệt thứ tư giữa
hai đạo là vị sáng lập ra tôn giáo.
Đối với Kitô Giáo, Thiên
Chúa là Đấng Tạo Hóa toàn năng, đã sáng tạo ra vũ trụ và
muôn loài.
Đối với Phật
Giáo, Đức Phật Thích Ca là một nhân vật lịch sử có thật,
có một tiểu sử rõ ràng được cả thế giới công nhận.
Ngài đã thực sự sống trên thế giới này, Ngài không tự xưng mình hay
các đệ tử của Ngài tôn xưng Ngài là đấng toàn năng, đấng tạo hóa
hay là Thượng Đế v.v. Ngài là người đã giác ngộ hoàn
toàn và triệt để (toàn giác), là vị Đạo sư đã tự
mình tìm ra được con đường giải thoát ngang
qua kinh nghiệm bản thân, không có ai truyền dạy cho Ngài, không có
ai ban phép cho Ngài, không phải do thần khởi, cũng không phải là hiện
thân hay hóa thân của một đấng thần linh nào. Ngài là
một người như mọi người khác, nhưng chính nhờ nỗ lực tu tập cá
nhân, Ngài đã tìm ra được con đường giải thoát. Sau
khi giác ngộ, Ngài đã giảng dạy giáo pháp cho mọi người, nếu
ai có nhân duyên thực hành giáo pháp, kể từ vua quan cho đến thứ
dân, kẻ khốn cùng đều được giác ngộ như Ngài. Cho nên Ngài đã nói:
“Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành.” Ngài là người hướng
đạo, chỉ dẫn đường lối cho những ai muốn tu tập, Ngài không thể tu
tập thay cho chúng sinh mà con người phải tự
mình tu tập mới giải thoát được khỏi khổ đau phiền
não do tham sân si trói buộc, mới ra khỏi sinh tử luân hồi được.
Cho nên Ngài đã nói: “Các người hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi”. Ngài khuyên
hãy nên nương tựa vào chính mình và đi theo con đường giải
thoát bằng nỗ lực của chính bản thân mình.
Nói tóm lại, điểm then
chốt trong việc phân biệt giữa Phật giáo với Kitô Giáo
nói riêng, các truyền thống tín ngưỡng lớn khác trên thế giới nói
chung là vấn đề có hay không một Đấng Sáng Tạo? Đối với Phật
giáo, tất cả mọi sự mọi vật đều do nhân duyên hòa hợp (duyên
sinh), do đó không hề có một Đấng Sáng Tạo. Ngoài ra, với Kitô Giáo,
Thiên Chúa chính là Chân Lý, là hơi thở, là con đường giải
thoát, bất cứ ai đến với Ngài, tin nơi Ngài sẽ được cứu rỗi. Với Phật
Giáo, Đức Phật Thích Ca là bậc Đạo Sư đã tìm
ra con đường giải thoát, hướng dẫn những ai muốn giải
thoát khỏi đau khổ trầm luân, hãy đi theo con đường mà
Ngài đã kinh qua. Ngài chỉ là người dẫn đường, còn người đi
theo phải tự mình làm chủ, tự mình tu tập để đi đến giải
thoát chứ không nương nhờ ở bất cứ đấng Thần quyền nào
để được giải thoát.
[01] Kitô giáo bao gồm nhiều truyền
thống tôn giáo với các dị biệt văn hóa cũng như hàng ngàn
xác tín và giáo phái khác nhau. Trải qua hai thiên niên kỷ,
Kitô giáo tự hình thành nên ba nhánh chính: Công giáo Roma, Chính Thống giáo Đông
phương và Kháng Cách (Protestantism). Tính chung, đây là tôn
giáo lớn nhất thế giới với hơn 2,1 tỉ tín hữu (chiếm khoảng 34%
dân số thế giới). (Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)
[02] Kinh Tin Kính
các Tông Đồ, cũng gọi là Biểu Tín các Tông Đồ, là kinh Tin Kính xưa
nhất, có từ thế kỷ thứ II. Bản này tổng hợp các công thức đã có trước
đó. Từ thế kỷ thứ VI, bản này có hình thức như ngày nay. Đây là bản
tuyên xưng những tín điều chính yếu nhất khi chịu phép Rửa.
[3] Kinh Kalama (trong
Kinh Tăng Chi Bộ III.65)
http://thuvienhoasen.org/D_1-2_2-69_4-11426_5-50_6-1_17-78_14-1_15-1/kinh-kalama-anh-viet-thanissaro-bhikkhu-thich-minh-chau.html
[4] Theo định nghĩa trong
tự điển thì Faith hay Đức Tin là "sự tin chắc vào một
cái gì đó mà không chứng minh được cái đó có thực" (Firm belief
in something for which there is no proof.) Định nghĩa của Reason hay Lý
Trí trong tự điển là "khả năng có những tư tưởng hợp
lý, suy lý, hoặc phân biệt" (The capacity of rational thought,
inference, or discrimination) hay "suy xét đúng, phán đoán hợp
lý" (good judgment, sound sense). Theo những định nghĩa trên thì hiển
nhiên là Đức Tin Ki-Tô Giáo và Lý Trí của Phật
Giáo là hai từ có nghĩa loại trừ hỗ tương (mutual
exclusive), có cái này thì không có cái kia. Thật vậy, khi chúng
ta dùng lý trí để xác định và chấp nhận một điều gì
thì chúng ta không cần đến đức tin, và khi chúng
ta tin vào điều gì mà không cần biết, không cần hiểu, thì lý
trí trở nên thừa thải.
Nguồn: Thư Viện Hoa Sen.
https://thuvienhoasen.org/a39596/bilingual-are-all-religions-the-same-dao-nao-cung-la-dao-
Nhận xét
Đăng nhận xét