Chúng ta luôn có lòng từ bi!
Trong cuộc sống này, chúng ta dành cho nhau điều gì?
Dĩ nhiên rằng, một xã hội với những tốt xấu, tham ái vẫn diễn ra hằng
ngày thì không thể tránh khỏi những tiêu cực và vấn nạn, nếu không có cái xấu
thì người ta không gọi là cõi phàm trần, cõi trần tục nữa. Nhưng chính vì chúng
ta đang sống trong cõi phàm trần nên hằng ngày vẫn có vô số điều không như ý diễn
ra, có những điều chúng ta thấy tường tận trước mặt, có những cái tiềm ẩn sâu
xa, nhưng nó sẽ để lại những hệ lụy vô cùng nhức nhối.
Con người thường rơi vào “vùng trũng” tiêu cực hơn là đi lên điểm cao của cái tốt bởi cái xấu luôn dễ chiêu dụ con người, người ta ngã về cái xấu nhanh hơn, dễ hơn là rèn luyện tính tốt, suy nghĩ tích cực. Cái xấu thì biến hóa muôn màu, hấp dẫn và dễ chiêu dụ người đời sa ngã, mấy ai không tham danh, tham sắc, tham tiền tài, nhưng thực hành theo cái tốt thì được gì? Phải chăng là từ bỏ những tham ái, không màn lợi danh, không ưa ăn ngon mặc đẹp, không tham quyền cao chức trọng, không hơn thua cố chấp, là nhẫn nhịn trước mọi sóng gió, đàm tiếu của cuộc đời? Người không tốt thường lập thành phe nhóm, giương oai giễu võ, người tốt thì đứng cô độc một mình. Từ đó chúng ta thấy rằng: Hướng đến cái tốt là trăm nghìn điều khó nhưng ngã về cái xấu thì lại vô cùng dễ, nó như một cái bẫy ngọt ngào, lớn mạnh mà ai cũng muốn đắm chìm vào đó, đắm chìm rồi thì càng lún sâu và khó thoát trở ra.
Con người sống
trong xã hội sẽ được kiểm soát và chi phối bởi hai phạm vi, đó là phạm vi của
pháp luật và phạm vi đạo giáo, theo thống kê, hiện nay có khoảng 90% dân số Việt
Nam theo tín ngưỡng Tôn giáo, điều này sẽ hướng hành vi con người đến sự hoàn
thiện về nhân cách, đạo đức, xây dựng con người đến với chân – thiện – mỹ. Tuy
nhiên, có những hành vi nằm ngoài quy định pháp luật và khi đó, Tôn giáo sẽ là
tường thành bảo vệ con người không đi quá giới hạn cho phép về mặt đạo đức. Ví
dụ con người có thể giết hại bất kỳ động vật nào để phục vụ cho mục đích ăn uống
(ngoại trừ động vật nằm trong danh mục bảo tồn), con người có thể mặc nhiên
dùng bia miệng để chỉ trích bất cứ điều gì họ không như ý, thậm chí hình thành
nên những đám đông cuồng nộ, sẵn sàng chửi rủa, xúc phạm người khác theo phong
trào mà không nghĩ đến những tổn thương người khác phải gánh chịu…những hành vi
đó pháp luật chưa có quy định cụ thể để xử lý thành tội danh nhưng hành vi
không lương thiện, gây ra đau đớn, tổn thương tinh thần, thể chất cho chúng
sinh thì chắc chắn rằng hậu vận mà người ta nhận lại cũng không tốt đẹp.
Trong đạo Phật,
có nêu ra một trong số những điều bất thiện, đó là “khẩu nghiệp”, mà khẩu nghiệp
ngày nay chúng ta thấy nhiều nhất là trên không gian mạng, nhiều người mắc phải
và trở thành vấn nạn bởi nó gây ra những hậu quả khôn lường từ những lời mang
tính “ác khẩu”, và nó càng nguy hiểm hơn khi được lôi kéo để hình thành một đám
đông “quyền lực”, từ đó họ dựa vào nhau để công kích, thóa mạ, dọa dẫm và xúc
phạm người khác một cách ồ ạt, đám đông càng nhiều người tham gia thì càng trở
nên tự tin quá đà dẫn đến mất kiểm soát bởi ai cũng nương tựa vào nhau để tạo
thành hiệu ứng sức mạnh và cho rằng không ai có thể dập tắt được họ, họ bị cuốn
theo lối suy nghĩ, lời lẽ giống nhau bởi nếu làm khác đi, họ sẽ không thể tồn tại
trong tập thể đó. Từ đó những tiêu cực dễ dàng sinh ra bởi sự dẫn dắt, thao
túng của người thủ lĩnh. Như một quy luật, cái xấu thì thường kéo bè kết bè
phái trong khi cái tốt thường độc lập một mình, người thông tuệ sẽ ít khi phải
dựa dẫm vào đám đông bởi họ có sự phân cấp và phi tập trung hóa, họ có quan điểm
và chính kiến riêng mình và những suy nghĩ được tổng hợp theo lối tư duy đa dạng,
phân tích từ nhiều khía cạnh và đưa ra những góc nhìn đa chiều, vì thế những
người thông tuệ sẽ đứng trên lập trường của họ với những nhận định khách quan
hơn là một đám đông được lôi kéo, dẫn dắt bởi một người hoặc nhóm người nào đó.
Đám đông ngày
càng núp bóng dưới nhiều nhân tướng khác nhau, mục đích cũng khác nhau nhưng
nhìn chung, một đám đông ồ ạt, thiếu kiểm soát và bị dẫn dắt sẽ dẫn đến tiêu cực
nhiều hơn là tích cực bởi họ thường dùng đám đông để đả kích, nói xấu, lên án
người khác thay vì lan tỏa những điều tốt đẹp, họ sẵn sàng công kích và cuồng nộ
với những ai nói lên quan điểm khác với họ.
Chúng ta đã từng
nghe câu chuyện một anh tài xế xe tải dìu xe mất thắng xuống đèo Bảo Lộc năm
2016; người thanh niên hứng đỡ em bé rơi từ tầng 12 xuống đất, nhưng không có hội
nhóm nào lập ra để tán dương, chỉ có những bài báo đơn thuần, sự khen ngợi độc
lập ở mỗi cá nhân, tuy nhiên sự khen ngợi đó chưa bao lâu thì một nhóm người khác
lại bắt đầu tìm ra những kẻ hở để vạch lá tìm sâu, để soi mói và cho rằng họ
chưa thật sự xứng đáng với lời ca ngợi, vậy là từ người hùng, họ lại bị một nhóm
người vô chê bai, phản đối.
Từ những điều
đó, chúng ta thấy đa số con người thường có tâm lý bắt lỗi, đào bới để tìm ra
cái sai, thích nhìn vào khuyết điểm nhiều hơn ưu điểm, thích tìm cái sai thay
vì nhìn vào cái đẹp. Ngày nay, khi thời đại thông tin bùng nổ, bất cứ ai cũng
có thể để lại những lời lẽ khiếm nhã, xúc phạm người khác trên MXH và từ đó, dễ
dàng hình thành đám đông theo chiều hướng tiêu cực, họ tập họp lại với nhau và
xem việc nói xấu, chê bai người khác như một trò vui và dường như nó cứ diễn ra
không có điểm dừng.
Có một sự thật
rằng, nếu đám đông phát huy được sức mạnh để lan tỏa điều tốt đẹp đến cộng đồng
hoặc để giải quyết hiệu quả một vấn đề xã hội thì đó là điều nên khuyến khích,
thế nhưng đa số ngày nay, “sự ôn hòa và tỉnh táo lại không nằm ở đám đông quá
khích”, đa số hội nhóm được lập lên theo tính phong trào và tiềm ẩn bên trong là
sự yếu đuối, dễ bị thao túng và dẫn dắt. Đám đông tiêu cực cần lôi kéo nhiều
người theo mình để lấn áp người khác hoặc thể hiện sự bi quan, chán ghét điều
gì đó. Vốn dĩ cái xấu khi đứng một mình sẽ không được chấp nhận nên thường phải
dựa dẫm vào nhau để tạo thành hiệu ứng đám đông, tạo sức mạnh để “biến cái sai
thành cái đúng”, để “trù dập” và thao túng tâm lý người khác.
Cuộc sống cần lan tỏa điều tích cực!
Khi con người
là một thành tố trong xã hội thì ít nhiều cũng sẽ chịu tác động từ những biến đổi
bên ngoài, những biến đổi đó xuất phát từ nhiều nguyên nhân và người ta thường
cảm thấy cuộc sống quanh mình nhiều bất an, hỗn tạp, nó khiến cho con người rơi
vào cảm giác mệt mỏi, đôi khi căng thẳng và bế tắc. Nguyên nhân đó xuất phát từ
đâu?
Nhiều người
nói rằng “sự vất vả trong công việc, trong lao động nó không mệt tâm trí bằng
miệng lưỡi con người” và dường như điều này là đúng. Bởi cho dù môi trường làm
việc có vất vả đến đâu nhưng nếu đồng nghiệp biết yêu thương nhau, biết thấu cảm
cho nhau và biết giúp đỡ nhau thì người ta cũng sẽ dễ dàng vượt qua mọi khó
khăn về mặt lương bổng, cơ sở vật chất, địa lý…, nhưng chúng ta thấy đã có nhiều
người phải bỏ nghề, bỏ việc, thay đổi môi trường bởi những yếu tố liên quan đến
“tính cách con người”, nếu một tập thể không mang lại cho họ niềm vui, sự phấn
khởi để cống hiến thì người ta không thể nào tồn tại được. Con người đang phải
chịu quá nhiều áp lực vô hình từ “lời nói, thái độ” của người khác. Câu chuyện
về một cô từng là Kế toán trưởng của một công ty lớn, với mức lương gần 30 triệu/tháng
nhưng cô lại bỏ nghề và đến giữ trẻ trong một trại trẻ mồ côi tư thục, bởi công
việc hiện tại có thể giúp cô tìm thấy niềm vui và sự an yên dù lương thấp. Qua
đó, cho chúng ta thấy rằng dù phải lao động tay chân nhưng tinh thần thoải mái thì
cuộc sống vẫn trở nên tích cực.
Trước sự dịch
chuyển của xã hội ngày càng trở nên nhanh chóng và áp lực đã hiện lên một bức
màn tích cực lẫn tiêu cực, đó là con người ngày càng năng động, khoa học công
nghệ phát triển giúp con người tiếp cận nhiều kiến thức hơn trên thế giới phẳng
nhưng song song đó, “quá nhiều áp lực ngoài cuộc sống khiến người ta mệt mỏi”,
có nhiều người muốn tìm đến sự an yên, có người lại trở nên hằn học và cau có, trầm
cảm và stress, họ có thể ném những điều khó chịu trong lòng mình vào người khác
để giải tỏa sự bực dọc. Những áp lực, đàm tiếu cũng là nguyên nhân khiến con
người trở nên rụt rè, mất phương hướng và tìm đến đám đông để có cảm giác “đồng
cảm”, từ đó những hội nhóm mọc lên với nội dung tiêu cực như “Hội ghét cha mẹ”,
“Hội đi bụi”, “Hội anti-fan” thu hút hàng nghìn hoặc hàng trăm nghìn lượt người
tham gia. Khi tham gia vào những hội nhóm này, họ càng bộc lộ những yếu điểm bản
thân và không tìm ra được hướng giải quyết tích cực, ngược lại chỉ lây lan cảm
xúc, ngôn từ tiêu cực cho nhau, thậm chí có những lời nói vi phạm pháp luật.
Để có thể hướng
con người ra khỏi những cảm xúc tiêu cực, hành động cực đoan gây nguy hại cho
mình và cho người khác thì trước tiên, con người phải giữ được sự tỉnh táo, phải
thoát khỏi vũng lầy của sự yếu đuối, vô minh, loại bỏ tính bảo thủ và quan trọng
nhất là phải tự mình điều chỉnh cho mình thoát khỏi sự tham-sân-hận. Việc điều
chỉnh và giải tỏa tính “tham-sân-si” của con người, trước tiên là làm lợi cho
chính mình bởi không ai có thể cảm thấy cuộc sống an vui khi mang trong lòng
mình sự chấp thủ, toan tính hơn thua, không ai có thể hạnh phúc khi trong lòng luôn
hận thù oán trách. Có buông xả được thì cuộc sống mới trở nên thanh thản, từ đó
mọi gút mắc sẽ được tháo gỡ.
Ai cũng có những
vết thương trong cuộc đời mình, vết thương do mình tự gây ra hoặc người khác
gây ra nhưng ai cũng mong sẽ có một bàn tay xoa dịu vết thương đó cho mình. Ai
cũng mong mình được người khác yêu thương, được người khác đối đãi nhẹ nhàng
nhưng lại thích cào cấu vào thân tâm người khác, thích ném vào đời người khác
những viên đá bởi con người thường có thói quen “thấy tính tốt ở mình, thấy
tính xấu ở người”. Thế nên dù có là một người theo đạo Phật hay không, điều
quan trọng nhất ở mỗi người vẫn là “thực tập được lòng từ bi”, lòng từ bi sẽ
giúp người ta sống biết bao dung, biết cảm thông hơn trong thời cuộc. Con người
sống mà không có lòng từ bi thì không khác nào một cơ thể di chuyển nhưng không
có linh hồn, chúng ta nghĩ gì khi trong xã hội chỉ toàn những người cay nghiệt
và cuồng nộ, chỉ biết xâu xé, làm khổ lẫn nhau mà không tồn tại một chút nào
lòng từ bi, độ lượng? Liệu chúng ta có thể sống ở một xã hội như thế hay không?
Bất cứ ai
cũng sẽ có những sai lầm và bất kỳ chúng sinh nào cũng mong được sống hạnh phúc
an yên, thế nên chúng ta mang lòng từ bi đến cho chúng sinh cũng là mở cho
chính ta một cánh cửa an lạc hạnh lành. Độ lượng với người cũng là tạo phúc cho
mình, thấu cảm cho người cũng là thấu cảm cho mình, thương người cũng là thương
mình.
Dù cuộc sống
có văn minh hơn bao nhiêu lần đi nữa thì cũng không thể nào mất đi tính nhân
văn, một robot có thể thay thế con người nhiều việc nhưng không thể thay thế tình
thương và cảm xúc của con người, thế nên chúng ta đừng biến mình thành robot chỉ
biết sống vô cảm trong xã hội. Một xã hội bình yên là khi lan tỏa được những điều
tốt đẹp đến với cộng đồng, là khi con người biết tha thứ những lỗi lầm, khuyết
điểm nhỏ nhặt của nhau, đừng làm đau khổ, thương tổn ai đó chỉ vì lòng hẹp hòi.
Sự sai lầm của con người không thể định vị ở thời điểm nào, có khi hôm nay
chúng ta đúng, ngày mai chúng ta sai, thế nên đừng đưa ra quá nhiều lý do để
không thể cảm thông, tha thứ cho người khác, đừng mang “chuyện bé xé ra to” để
thỏa lòng thù hận. Chúng ta dễ với người thì cuộc đời sẽ dễ với chúng ta. Một đứa
trẻ khuyết tật, nó cần những lời ngợi khen để có thể lạc quan vượt qua khiếm
khuyết bản thân mà sống, nó không thể sống với lời mỉa mai, miệt thị của con
người. Lòng từ bi luôn là điều cần thiết ở thời điểm khủng hoảng nhất, khi chiến
tranh, khi xung đột chính trị hay xung đột cảm xúc. Lòng từ bi có thể gạn bỏ những
tăm tối vô minh, để con người đừng mãi trôi lăn trên nghiệp ác của mình. Con
người chỉ có thể sống khi có tình yêu thương, sự thấu cảm và lan tỏa điều tốt đẹp
đó đến với mọi người chứ không thể sống trong một xã hội ngập tràn sự nhỏ nhen,
ích kỷ.
Để những điều
tốt đẹp được lan tỏa thì những vấn nạn, những điều tiêu cực cần được loại bỏ hoặc
tiêu trừ, muốn vậy thì mỗi người phải tự đoạn diệt những “con sâu gặm nhấm”
trong chính mình, hãy loại bỏ những con sâu đang đục khoét thân tâm để tưới tẩm
bình yên, nuôi dưỡng thiện lành. Xã hội và cộng đồng cũng cần có phương pháp tiếp
cận và giáo dục, tuyên truyền điều tích cực đến cho các bạn trẻ. Khi đã loại bỏ
được những sân hận, người ta sẽ thấy mình không còn lệ thuộc vào khái niệm tốt-xấu
của bản thân ai bởi sự từ bi - trí tuệ mà con người được khai thông, nuôi dưỡng
chính là nguồn năng lượng để giúp họ sống an vui và mang lại niềm an vui cho
người khác!
Võ Đào Phương Trâm
Bài viết đăng tải trên các Trang:
https://chuaadida.com/chi-tiet-chung-ta-luon-co-long-tu-bi-45271.html
https://www.niemphat.vn/chung-ta-luon-co-long-tu-bi
https://www.rongmotamhon.net/xem-sach_chung-ta-luon-co-long-tu_kcmddpmt_show.html
https://nguoiphattu.com/tin-tuc/chung-ta-luon-co-long-tu-bi-.d-13666.aspx
https://thuvienphatviet.com/vo-dao-phuong-tram-chung-ta-luon-co-long-tu-bi/
https://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tuy-but/33434-chung-ta-luon-co-long-tu-bi.html
Nhận xét
Đăng nhận xét