Trong thời gian qua, mà đỉnh
điểm là trong những ngày gần đây, mạng xã hội đã lan truyền nhiều đoạn thuyết
giảng của TT.TCQ, trụ trì chùa TTPQ, những nội dung mà cộng đồng mạng lên tiếng
xuất phát từ những bài thuyết giảng của TT.TCQ mà theo như dư luận cho rằng
không phù hợp, vô lý và không căn cứ. Bên cạnh đó, tín đồ Tự viện
này cũng đã có nhiều bài phản ánh, bình luận là do cộng đồng
mạng “cắt ghép, sai lệch ý nghĩa” và làn sóng tranh luận giữa hai
phía vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Trước câu chuyện này, chúng ta cần nhận
thấy những vấn đề sau đây:
1. Bài giảng của TT.TCQ đưa ra mục đích là muốn giáo huấn cho phật tử trở thành người hoàn thiện tuy nhiên những quan điểm nhân quả của TT.TCQ là dựa trên suy nghĩ, suy diễn mang tính chủ quan cá nhân và ấn định những kết quả chưa được kiểm chứng bởi trong triết học Phật giáo, nhân quả của đạo Phật là sự tạo tác của con người, là quá trình luân chuyển không ngừng nghỉ, trong quá trình đó, con người đóng vai trò trung tâm và chủ động, không hề có bất kỳ sự chi phối nào từ một quyền năng, từ một đấng tạo hóa, thần thánh trong tiến trình tạo tác ấy, mà chỉ có con người và các hành động tâm lý của nó mà thôi.
Các tôn giáo nói chung đều
có quan niệm khác nhau về nhân quả, đối với Phật giáo, nhân quả được hiểu: Nhân là nguyên nhân, quả là
kết quả. Trong thế giới tương quan duyên sinh, mỗi sự vật, hiện
tượng đều có những nguyên nhân của nó. Nguyên nhân của
một sự thể (pháp) gọi là nhân, và hiện hữu (pháp) của sự
thể đang tồn tại là quả. Trong mối tương quan nhân quả này,
mỗi hiện hữu vừa là nguyên nhân vừa là kết quả như sự tuần
hoàn của mây, mưa, nước, hơi nước... Nguyên nhân chính (trực tiếp)
của một hiện hữu gọi là nhân, nguyên nhân phụ (gián tiếp)
có ảnh hưởng đến quả gọi là duyên (hay các điều kiện phụ
thuộc); do đó, khi một sự việc, hiện tượng nào đó đến thời điểm sinh ra,
chúng ta hiểu đó là đủ nhân -
duyên - quả. [1]
Nhân quả có mối
tương quan mật thiết, mà hằng ngày chúng ta vẫn luôn sống
trong vòng quay của quy luật nhân quả từ những điều nhỏ nhất, như trồng lúa thì cho ra gạo, gạo nấu
thì thành cơm; Sự
rung chuyển địa chất gây ra động đất, sóng thần; Nấu nước thì nước sẽ nóng,…” nhân quả
là mối tương sinh, sẽ biến đổi tùy vào duyên thuận hay duyên nghịch, nhân quả
có thể đến hoặc không tùy
vào sự tương hợp hay đối kháng, như trồng lúa sẽ cho ra gạo nhưng nếu gặp thời
tiết nghịch mùa, côn trùng phá hoại thì cây sẽ chết, không thể thành gạo; Một
người uống nhiều bia rượu có thể gây ra bệnh gan thận nhưng nếu tiết chế lại hoặc
có phương pháp đề kháng
thì sẽ cải thiện được sức khỏe, tránh được bệnh gan thận; Nấu nước nhưng điện bị hư, củi không cháy thì
nước cũng không thể nóng chứ không có nghĩa cứ uống rượu bia thì chắc chắn
sẽ bị gan thận, gieo lúa thì chắc chắn sẽ thu được gạo, nấu nước là nước sẽ nóng.
Vì vậy khi đưa
thuyết nhân quả vào để áp đặt và khẳng định nó sẽ xảy ra điều đó trong môi trường đó, hoàn cảnh
đó như cách TT.TCQ lý giải là chưa phù hợp nên dẫn đến những tranh luận trái chiều là
điều không thể tránh khỏi.
2. Trước những
bài viết, bình luận của rất
nhiều phật tử TTPQ cho rằng những nội dung hình ảnh lan truyền trên MXH về TT.TCQ là cắt ghép
không đủ ý, họ cho rằng người
đọc không tinh tấn khi bị dẫn dắt bởi những bài cắt ghép. Thiết nghĩ một
vị giảng sư trước hàng nghìn tín đồ thì điều quan trọng nhất là phải cẩn thận, chuẩn mực, chính xác trong từng lời nói, nhất là khi thuyết giảng
về lĩnh vực Tôn giáo bởi đó là lòng tin tín ngưỡng của nhiều người. Lời thuyết
giảng có thể giản dị, dí dỏm nhưng không được sai lệch, phản cảm, để không
ai có thể cắt ghép mà xuyên tạc được. Chúng ta không thể đổ lỗi cho việc cắt ghép vì có nhiều người khẳng định
khi xem toàn bộ bài giảng vẫn không thể đồng tình với những luận điểm, phán quyết
về luật nhân quả theo cách của nhà sư. Khi dư luận phê phán, lên án, người giảng sư cần phải
soi lại chính mình để điều chỉnh
sao cho phù hợp, không nên để cho lực lượng tín đồ tỏa đi khắp nơi để
cãi chầy cãi cối.
Vậy thì thay vì tín đồ tự viện này
phải đi giải thích, chạy bài khắp MXH để “minh oan” cho TT.TCQ và phản bác người
khác thì thiết nghĩ, người tu học nên tự quán chiếu lại mình, tìm ra nguyên
nhân gốc rễ từ đâu mà người ta phải làm điều đó? Do mình sai hay do người ta xấu?
Những người nói lên ý kiến đó là những ai? Những thành phần nào trong xã hội? Có
thật sự là họ xuyên tạc hay họ đang nói lên quan điểm chính kiến của mình? Có
câu nói “Một người nói bạn có thể họ sai, hai người nói bạn có thể họ nhầm nhưng
nhiều người nói về bạn thì người ta nói đúng”.
3. Trong Tăng
Chi Bộ Kinh (The Anguttara Nikaya/The “Further-factored” Discourses), Đức Phật
có đưa ra 10 điều không nên tin, đó là:
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều
đó là truyền thuyết.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong sách vở hay kinh điển.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó lý luận siêu hình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.
- Chớ vội tin điều gì, khi điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy
được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.
Vậy thì người tu
học khi nghe lời thuyết giảng sẽ có quyền và nghĩa vụ tìm hiểu, cảm nhận, vận dụng
sao cho phù hợp nhất những lý luận Kinh điển Phật giáo vào đời sống thực tiễn, những
giáo lý chỉ có ý nghĩa khi người tu học cảm thấy điều đó giúp ích được cho họ
trong đời sống nhân sinh, nếu họ thấy điều đó chưa thật sự thỏa đáng hoặc chưa
hợp lý thì người ta có thể phản biện hoặc không vận dụng, một câu chuyện tâm
linh hoặc đề tài xã hội sẽ chỉ dừng lại ở một mức độ tương đối chứ không thể
đòi hỏi tính tuyệt đối, thống nhất từ tất cả người nghe. Khi chúng ta áp đặt, bắt
buộc người khác phải tin tuyệt đối vào những điều suy diễn cảm tính cho dù là
Kinh điển Phật giáo hay bất kỳ Tôn giáo nào cũng là điều không đúng.
3. Tín đồ tự viện TTPQ cho rằng việc cắt
ghép lời giảng của TT.TCQ sẽ làm ảnh hưởng uy tín của nhà sư, thậm chí có
ý kiến cho rằng “Nếu mình
không chịu được thì làm sao Thầy Thích Chân Quang chịu nổi?”. Thiết nghĩ, đã là người
tu hành, học Phật nghĩa là chúng ta đang hướng tâm mình đến trạng thái rỗng lặng,
là bỏ qua những điều tiếng, là rèn giũa cho mình tính kham nhẫn trước mọi chuyện
đục trong. Người tu sĩ
thì phải khác với người phật tử, nếu có thị phi, chúng ta cũng xét vào từng
mức độ để mà có cách chuyển hóa cho phù hợp, và xem đó như một cơ hội để thực
hành tâm bồ đề, hướng đến giác ngộ, đoạn diệt tham-sân-si, đoạn diệt mọi hữu lậu.
Thế nhưng nếu người tu vẫn chưa giữ được tâm an trước những biến cố, vẫn còn
hơn thua, tranh luận miệt mài, vẫn
còn sợ hãi đám đông, vẫn còn muốn giữ cho mình phần hơn, muốn mình phải
luôn luôn đúng thì suy cho cùng, cái đúng đó cũng thành sai.
Hơn nữa, đây
cũng là dịp để chúng ta, những tín đồ tự viện nhìn lại việc làm trước đó của
mình, trong thời gian qua, tín đồ TTPQ
đã thường xuyên, liên tục đả kích, dùng những lời thị phi, xúc phạm bậc tu hành
khác bằng những lời gắn ghép “tà sư, bán nước, phản động, ác quỷ…” và đưa ra những
diễn dẫn cũng từ những trích đoạn vài dòng, cắt ghép hình ảnh nhằm lên án, công kích họ, chúng ta có đặt mình vào hoàn cảnh của
họ hay không? Thế nhưng vì sao vị ấy không hề có một chiến dịch truyền thông chống
trả nào, không hề có một tín đồ nào đi biện minh giải thích hộ? không hề có một
đội ngũ hùng hậu nào đi
gây chiến nhằm bảo vệ vị ấy bất nhất đúng sai? Chúng ta hãy so sánh hai câu
chuyện với hai cách ứng xử trên để nghiệm ra rằng chúng ta đã có cách hành xử từ
bi, bình lặng, nhẹ nhàng đúng như lời Phật dạy hay chưa?!
4. Thời gian qua, rất nhiều lần khi
người khác nêu lên những
ý kiến phản biện về nội dung thuyết giảng của TT.TCQ, nhiều tín đồ đã sẵn sàng gắn ghép
cho người ta những câu từ như “đó là bọn phản động, bán nước, những kẻ đang chống
phá Đất nước, phá đạo Phật, là những kẻ nhận tiền của bọn phản động, của thế lực
nước ngoài để chống phá TT.TCQ”
và hàng loạt bài đăng được lan truyền
trên MXH với nội dung giống hệt như nhau, có cùng khẩu hiệu “Bảo vệ thầy TCQ là bảo vệ Phật pháp, bảo vệ đất nước”. Có thể nói
việc gán ghép nội dung
chính trị vào Tôn giáo, nhất là đạo Phật để đánh tráo khái niệm, cho rằng ai phản
biện lại một vị Tăng, Ni nào đó là “phản động, nhận tiền của giặc” là một tư tưởng
hết sức lệch lạc, ấu
trĩ, vô minh. Đây là một luận điệu
xuyên tạc nhằm trấn áp, quy chụp người khác, nó không những trái với tinh thần
ái ngữ, buông xả của nhà Phật mà còn trái Pháp luật bởi sự vu khống và thiếu
căn cứ này.
Từ khi nào TT.TCQ được xem là đại diện
cho cả nền chính trị của một Đất nước? là đại diện cho cả dân tộc? là đại diện
cho tất cả mọi học thuyết xã hội lẫn kinh điển Phật giáo? Là đại diện cho tất cả
cái đúng trên đời để rồi mỗi khi có ai phản biện lại, ngay cả một cộng đồng phật
tử, dư luận lên án mạnh mẽ thì đều bị quy chụp là phản động, phản quốc, bán nước,
phá hoại đạo Phật…chỉ vì chỉ ra cái sai, cái vô lý trong bài thuyết giảng của TT.TCQ? Từ khi nào bao nhiêu
bậc minh sư giảng đạo thuần thành, đúng chánh pháp lại trở thành tội đồ của Đất
nước, trở thành chống phá đạo
Phật khi nói khác với quan điểm của vị thầy này?
Với những kết luận
mang tính khẳng định về “hình thái” của luật nhân quả trong thời gian qua của TT.TCQ, thiết nghĩ, đã là người
giảng thuyết pháp, giảng sư phải chấp nhận một sự thật rằng “xung quanh mình có
những người chưa theo đạo, có những người Tôn giáo khác, có những người là Phật
tử nhưng tiếp nhận nội dung theo nhiều quan điểm khác nhau” bởi mỗi vị giảng
sư đã có nhiều sự khác nhau trong cách thuyết giảng rồi cho nên người tu học,
người đang lắng nghe bài thuyết giảng đó sẽ rất nhiều thành phần, rất nhiều ý
kiến và chúng ta phải chấp nhận những hữu duyên, nghịch duyên đó như một quy luật
hiển nhiên, bởi trên đời không có bất kỳ điều gì có thể làm hài lòng tất cả mọi
người, dù là hoàn hảo nhất. Thế nên việc tín đồ tự viện này đã đồng loạt đăng tải
bài viết để buộc người khác phải công nhận bài
giảng của TT.TCQ là
đúng, họ mạt sát, công kích những
Tăng, Ni nào có lời thuyết giảng khác TT.TCQ, họ tràn lên fanpage Cổng thông
tin điện tử Giáo Hội PGVN để công kích và làm áp lực buộc phải tháo gỡ những
bài trung lập, không bênh vực TT.TCQ, họ không chấp nhận ai nói lên cái sai
trong bài giảng của thầy mình, họ dùng những ngôn từ khẩu chiến để phản
bác, gắn ghép người nói lên quan điểm khác là “phản động, chống phá Đảng, chống
phá Đất nước, ăn tiền của bọn phản động”, là sẽ bị quả báo, bị đọa địa ngục nếu phản biện lại bài giảng của
TT.TCQ thì có thể xem đó là một hành vi, lối nghĩ hết sức lệch lạc, thiếu
chuẩn mực, nông cạn và kém văn minh dù được lý giải với lý do gì.
Đã là người tu học
thì điều cốt lõi nhất, đơn giản nhất là diệt bỏ được tham-sân-si, là biết lắng
nghe và tự nhìn lại bản thân mình bởi phàm đã là con người thì không ai là
không có cái sai, không ai lại
không một lần lỡ miệng, người
nói lên cái sai của mình cũng là người giúp mình hoàn thiện, người tu học có
phát triển hơn hay không là tùy vào thái độ và khả năng tiếp nhận những ý kiến
này.
Đạo Phật không dạy
cho người theo đạo tính sân si vô độ, cũng không dạy cho người phật tử bản tính
lươn lẹo, xảo ngôn, sẵn sàng đổi trắng thành đen, đạo Phật càng không dạy người
theo đạo phải u mê, cố chấp để một mực bảo vệ đền đài, bảo vệ cho giáo chủ, đạo
Phật chỉ hướng cho người tu tập đến trạng thái bình an, rỗng lặng, xem mọi thứ nhẹ như không, sống tinh tấn, từ bi nhưng
trí tuệ, không vô minh để biến mình thành tay sai, tín đồ cuồng tín.
Phật đã từng dạy
cho các đê tử “hãy thắp
đuốc lên mà đi”, “đừng nương tựa vào bất kỳ đấng tối cao, thế lực siêu nhiên
nào mà hãy nương tựa vào chánh pháp”, vậy thì người học Phật phải biết tiếp
thu, chọn lọc những kiến thức, lời giảng của nhiều người để vận dụng điều gì
cho hợp lý, không phải chỉ khư khư nghe theo lời duy nhất một người để bác bỏ mọi
quan điểm, mọi suy luận đúng sai.
Các giảng sư luôn
mong muốn đào tạo ra cho nền Phật giáo, cho xã hội những phật tử thuần thành,
có tinh thần bi-trí-dũng, biết chuyên tâm tu tập và làm sáng nội tâm mình, để
làm tốt đời đẹp đạo bằng hành vi, trí tuệ chân tâm, không đổ lỗi cho hoàn cảnh mà khi gặp một nghịch
cảnh, một chướng ngại càng phải xem đó là cơ hội để thực hành tứ diệu đế. Người
học Phật đối diện lời đàm tếu không đúng về mình thì xem như gió thoảng qua, nếu
sai thì mình sửa đổi chứ không phải chăm bẵm xù lông gây bát nháo thị
phi, là lăm lăm đi khẩu chiến khắp nơi để buộc cả thế giới phải công nhận mình là đúng, là những tín đồ
cố chấp và gàn dở, thích gieo những lời lẽ cuồng ngôn, độc mồm độc miệng, lươn lẹo và ngụy biện. Bởi đó
không phải là nhân cách chuẩn mực, nội tâm sâu sắc của
một người chuyên tâm theo học Phật mà đó chỉ là “khoác chiếc áo” cho có mà
thôi.
Tôi cảm thấy đau lòng khi những giáo
viên, những nhà tâm lý học tìm mọi cách để xoa dịu vết thương cho những người tật
nguyền, nghèo khổ để họ có động lực vượt qua những khiếm khuyết ngoại hình, khó
khăn về hoàn cảnh mà sống lạc quan thì ngược lại có những người mang danh nhà
sư lại tích cực đem những khiếm khuyết thân thể, sự nghèo khó, bệnh tật, tai nạn
của người khác ra để rêu rao, lên án bằng những lời hết sức nặng nề, họ thản
nhiên dùng những ngôn từ như “quả báo, nhân quả” để gắn vào cuộc đời của những
người kém may mắn và tự hào xem đó như một thành tích lý giải cao siêu. Người
ta có câu “Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”, “Quay đầu là bờ”
để thấy rằng dù là tội đồ đi nữa nhưng một xã hội nhân văn là biết để cho người
ta một con đường sống khi họ biết hướng thiện hoàn lương, nhưng tại sao người
giảng đạo lại cứ chăm chăm vào đó để buộc họ phải trả nhân, trả quả? Đạo Phật từ
bi có lấy nỗi thống khổ về ngoại hình, gia cảnh của người khác ra làm câu chuyện
suy diễn, áp đặt hay không? Có chì chiết về kiếp này, kiếp trước trên sự tổn
thương của người nghèo khổ và bệnh tật? Và khi nói lên những điều như vậy, những
nhà sư và phật tử có bao giờ cảm thấy mình vô tâm, vô tri, tàn nhẫn trước nỗi tự
ti, mặc cảm của người khác hay không?
Có thể nói, nếu
tình trạng này vẫn còn tồn tại thì đây là những thành phần vô cùng nguy hại cho
tôn giáo và cho xã hội bởi họ sẽ làm bại hoại niềm tin của nhiều người vào Phật
giáo, bởi họ gieo vào lòng người
khác sự bất an nhiều hơn an lạc, gieo vào lòng người khác mặc cảm tự ti chứ
không có sự lạc quan, họ có thể chống phá bất kỳ cơ quan, đoàn thể nào,
bất kỳ tổ chức nào bằng những lời vô cùng xảo ngôn và hành động vô cùng hung
hăng, nông cạn. Thực chất, đối tượng họ bảo vệ duy nhất không phải Phật, không
phải Tôn giáo, không vì bất kỳ một tổ chức nào của Đất nước mà chỉ là cho giáo chủ của họ mà thôi. Vậy đó có phải là chân lý, là giá
trị tinh thần nhân văn, nhân bản khi truyền giảng về đạo Phật hay không?
“Thật-giả” nghe có vẻ như lẫn lộn và khó phân biệt nhưng không phải vậy,
nó chỉ khó phân biệt khi chúng ta chỉ mới nhìn thoáng qua mà chưa có thời gian
tiếp cận và thử thách, một khi đã có dấu chân của thời gian cùng với sự nhìn nhận
từ vô số con người thì thật giả đều sẽ bị phơi bày, dù là sự ngụy trang tinh xảo
nhất, thế nên người chân tu sẽ không bao giờ phải sợ hãi trước bất kỳ điều gì,
họ sẽ luôn bình thản đón nhận mọi sóng gió, thị phi, bởi họ có tâm bồ đề kiên cố,
có như vậy họ mới là thạch trụ minh sư soi sáng cho tầng tầng lớp lớp phật tử
đi theo. Ngược lại, người chưa có tâm tu hành thật sự sẽ dễ dàng bị chao đảo
trước những làn sóng thị phi, họ
sẽ cất công tìm mọi cách che chắn cho mình rồi từ đó lại có những hành động
nhất thời làm mất đi hình ảnh, mất đi sự uy nghiêm, vững chãi.
Trước những sự việc vừa qua đã cho chúng ta thấy cách hành xử còn rất nhiều những
khiếm khuyết mà người tu học cần
phải biết nhìn nhận, thay
đổi và điều chỉnh lại mình,
đặc biệt là trong lối ứng xử trước đám đông và trên cộng đồng mạng ngày nay, cái sai của con
người không phải là việc làm sai mà cái sai nghiêm trọng nhất của con người là
không chịu nhận mình đã làm sai và không chịu sửa sai mà chỉ luôn cho là mình
đúng. Mong rằng Nhà nước
và Giáo hội Phật Giáo Việt Nam sẽ có sự quan tâm chặt chẽ đối với những thành
phần lợi dụng tự do ngôn luận để tấn công và quy chụp các cá nhân, tổ chức gây ảnh
hưởng uy tín, danh dự, tinh thần người khác. Bên cạnh đó Giáo Hội Phật giáo Việt
Nam cũng cần có những giải pháp chỉnh đốn lại tình hình thuyết pháp tùy tiện
như hiện nay nhằm tránh gây hoang mang dư luận, tránh làm cho dư luận có những
cái nhìn sai lệch về Đạo Phật, để chúng sinh cảm thấy khi mặc áo lam, bước vào
chùa là những con người thuần thành, từ bi và rỗng lặng, là vững tâm tu hành an lạc chứ không phải lo lắng sợ hãi những “nhân quả”
mông lung, là mặc cảm tự ti
khi ngồi bên dưới nghe sư thầy thuyết pháp, là đầy rẫy sân si hơn cả những
người trần tục bên ngoài!
Nguồn tham khảo:
[1] Phật Học Cơ
Bản, Chương trình Phật học Hàm thụ (1998-2002), Nhà xuất bản
Thành Phố Hồ Chí Minh
Link bài viết:
https://chuaadida.com/chi-tiet-hay-la-nhung-nguoi-tu-tap-chan-chinh-45630/
https://thuvienhoasen.org/a40876/hay-la-nhung-nguoi-tu-tap-chan-chinh-
https://quangduc.com/a76614/hay-la-nhung-nguoi-tu-tap-chan-chinh
Nhận xét
Đăng nhận xét